CHUYỆN LỬA DẶM DƯỜNG

TRIẾT LÝ SỐNG HƯỚNG ĐẠO

  • Lời mở
  • Vũ Trụ Quan Hướng Đạo
  • Nhân Sinh Quan Hướng Đạo
  • Thành công Hướng Đạo
  • Hạnh phúc Hướng Đạo
  • Phương Châm hành động Hướng Đạo
  • Không do dự, chao đảo, chần chừ
  • Tự lực, Tự tin, Tự lập
  • Không bao giờ bỏ cuộc
  • Mục dích – Nguyên lý Hướng Đạo
  • Đạo đức Hướng Đạo
  • Giáo dục Hướng Đạo
  • Lời kết

Triết SỐNG HƯỚNG ĐẠO

Bác Sĩ Nguyễn Đức Chánh  – Gấu Linh Hoạt

Namaste: Đêm nay có cơ duyên gặp các anh chị để mạn đàm về Triết lý sống Hưởng Đạo

Để bắt đầu…

Một ngày tôi vào một boy Scout bookshop dự định mua vài cuốn sách về nguyên lý, lý tưởng, đạo đức Hướng Đạo, cái hồn của Hướng Đạo và những sách của BP. Sau cả giờ tìm kiếm, tôi chỉ tìm được một cuốn sách rất nhỏ, sưu tập những câu chuyện dưới cờ, còn 99% sách trưng bày dạy về kỷ thuật với một số huy hiệu, đẳng thứ, badges sặc sỡ muôn màu và đẹp mắt. Khi hàn huyên với Trưởng đặc trách nhà sách nầy, tôi đưa ra một nhận xét: “Sách của Trưởng quá ư nặng nề về kỷ thuật và nhẹ về cái Hồn của Hướng Đạo. Người Hướng Đạo chân chính trước hết phải có đạo đức Hướng Đạo, Tâm Hồn, Tính khí và tinh thần Hướng Đạo và giỏi về kỷ thuật. Người Hướng Đạo là chim Đại Bàng với hai cánh:

  • Tâm hồn, tính khí, tinh thần Hướng Đạo, Đạo Đức Hướng Đạo.
  • Kỷ thuật Hướng Đạo, để có thể bay vút lên cao và đạt được mục tiêu cao cả, tối hậu và hàng đầu của người Hướng Đạo: “Sống với niềm hạnh phúc thật sự TRUE HAPPINESS khi đem lại hạnh phúc niềm vui cho người khác. BP bảo rằng: Tôi tin rằng công cuộc hàng đầu trong dời sống Hướng Đạo của chúng ta là được hạnh phúc bằng cách đem lại hạnh phúc cho người khác”

Trưởng nầy đồng ý với nhận xét của tôi, nhưng có vẽ ngạc nhiên.

Sau bao nhiêu năm dài là một Hướng Đạo Sinh, một Trưởng, tôi tìm thấy một sự hiển nhiên: Yếu tố nào đã gắn chặc các Hướng Đạo Sinh cũng như các Trưởng như giây rốn vào Phong Trào, đã giữ gìn phong trào qua phong ba bảo táp trong hơn 80 năm qua, đã giúp phong trào Hướng Đạo Việt Nam hồi sinh, ở Việt nam cũng như hâu như trên toàn thế giới, đã giục giả thôi thúc các Hướng Đạo trẻ cũng như già, với gối mỏi lưng còm, tóc bạc răng long và bệnh tật, thất bát cữu tuần vượt hàng ngàn dậm về hợp mặt cho bằng được các trại họp mặt Thẳng Tiến I-X ở Pháp Canada, Úc và Mỹ, sống Hướng Đạo, chết Hướng Đạo đó là lý tưởng và tâm hồn Hướng Đạo không có gì khác hơn. Once Scout always scout.

Khi ra khỏi nhà sách, tôi nẫy ra ý tưởng sẽ mạn đàm với các anh chị em về: Vũ trụ quan Hướng Đạo, Nhân sinh quan Hướng Đạo, quan niệm của người Hướng Đạo về sự thành công ở đời và quan niệm về hạnh phúc, Phương châm sống, hành động của người Hướng Đạo, Nguyên lý và lý tưởng Hướng Đạo và giáo dục Hướng Đạo dưới hình thức câu chuyện “Lửa Dặm Đường” với hy vọng sau các buổi mạn đàm và sau khi đã suy gẫm cặm kẽ những câu chuyện Đường, các anh chị sẽ tìm được câu trả lời cho chính mình: HƯỚNG ĐẠO! Anh chị là ai?

VŨ TRỤ QUAN HƯỚNG ĐẠO

NHÂN SINH QUAN HƯỚNG ĐẠO

BP Triết lý sống Hướng Đạo.

Namaste: Đêm nay có cơ duyên nói chuyện với các anh chị em:

Những cảm nhận và suy tưởng về cuộc đời và triết lý sống của BP thật bình dị, thực tiễn và độc đáo. Triết lý sống đó cũng là triết lý sống của người Hướng Đạo thuần thành.

Cuộc đời mỗi người khởi đầu thời kỳ thơ ấu là những con suối bắt nguồn từ rừng sâu núi thẳm hoang vắng, chảy rì rào róc rách vô tư vô lự qua những khe đá giữa gió núi mưa ngàn; để rồi tụ hội vào một dòng sông – thời kỳ niên thiếu. Dòng sông đôi lúc chảy lững lờ, thanh thản, ung dung tự tại, băng qua đồng hoang cỏ nội nương chiều, những xóm làng bình lặng với khói lam chiều vương trên mái lá, với bóng dương soi đôi bờ như sông Hương của Huế. Đôi khúc sông chảy dồn dập, hối hả qua những thác ghềnh như sông Lô. Dôi khúc sông chảy cuốn cuồng đất phù sa trong mùa thác lũ như sông Hồng của Hà Nội. Cuối cùng sông đổ vào biển rộng bao la bát ngát- thời trưởng thành, với sóng vỗ mênh mang khi trời yên mây tạnh hoặc sóng cao gào thét khi trời nỗi giông tố.

Tuổi ấu thơ là con suối, thời niên thiếu là một dòng sông và giai đoạn trưởng thành là biển cả. Tất cả chúng ta bắt đầu một cuộc hành trình mạo hiểm từ dòng suối của thời thơ ấu dọc theo con sông của thời niên thiếu để đi vào và băng qua đại dương của tuổi trưởng thành để đi đến một nơi mà ta mong đợi với tâm niệm: Có đi thì có đến.

Văn Hào Stewart E, White – Thế kỷ thứ 19-20, trong cuốn “Forrest” –Rừng- Kể lại một cuộc thám du bằng xuồng trên vùng sông hồ phía Bắc Canada: Với những con xuồng bằng vỏ cây birchwood khởi hành vào một buổi sáng trời thật đẹp với nắng sớm lung linh rơi vãi trên mặt hồ phẳng lặng còn vương nhẹ sương mai, không gian tĩnh lặng mông lung. Xuồng buông nhẹ nhàng giữa đồi núi chập chùng, với rừng xanh ngát, cỏ cây màu sắc rực rỡ dẹp như bức tranh thủy mạc… Thế nhưng khi xuồng đi vào một hồ lớn thì trời bỗng nhiên đen tối, gió lớn nỗi lên và mặt hồ dậy sóng. Chiếc xuồng mong manh bình thường được xem như một phương tiện đưa qua sông qua suối, bây giờ là niềm hy vọng sống còn. Cái mái chèo thay vì là một dụng cụ để chèo xuồng lướt tới, bây giờ là một vũ khí giúp ta chống trả, tránh né, vượt qua những đợt sóng cao, không đợt nào giống đợt nào, liên tục vỗ dữ dội và tràn ngập chiếc xuồng mong manh như lá. Sau hơn bốn giờ vận dụng từng thớ thịt, toàn bộ tâm trí và bản năng sống còn, xuồng dạt vào một bờ đất ẩn náu ven một rừng rậm. Nhen lên một đống lửa để sưởi ấm, sửa soạn buổi cơm chiều, nằm sãi dài trên cỏ dại, trong đêm khuya, trong yên tỉnh của núi rừng, lắng nghe những âm thanh lao xao, tiếng dế kêu, tiếng ca của cóc nhái, tiếng lá rơi, tiếng suối róc rách và tiếng thì thầm của làn gió nhẹ thoảng qua cây rừng ở trên cao. Trên mặt hồ, trong bóng đêm, một vài vịt hoang, lẻ loi, bơi chậm rãi, cất tiếng kêu khẫn thiết mời gọi bạn đường đang mãi mê ngao du ở đâu đó. Trong cái vô hạn vô cùng của trời đất, của sông núi biển hồ, của tạo hóa, tự nhiên cảm nhận được sự hạn hẹp và sự mong manh của cuộc sống, và bắt gặp được cái tâm linh sâu kín của con người và chiêm nghiệm cái chân lý mà Shakespeare nói đến: “Lời nguyện ở trong đá, lời nói ở trong cây, sách trong tiếng rì rào của suối và Chân Thiện Mỹ trong mọi sự vật” – “Sermon in stones, Tongues in the trees, books in the babbling brooks, and Good in everything”

BP bảo rằng: “ Cuộc hành trình của chúng ta vào cuộc đời cũng tương tự như cuộc thám du bằng xuồng của nhà văn Stewart E, White. Cuộc đời mỗi người vô thường đôi lúc thanh thản nhàn hạ và an lạc, nhưng đôi lúc thì khó khăn chông chất, đầy phiền muộn trắc trở. Thế nhưng chúng ta phải chấp nhận và chuyển đổi những khó khăn đó thành những thành quả tốt đẹp hơn vì rằng: “ Đời sẽ tẻ nhạt vô cùng nếu chỉ đường ngon mật ngọt. Muối mặn chát khi  nếm, nhưng đem lại hương vị thơm tho ngọt ngào khi nêm vào thịt vào cá, những khó khăn chính là những hạt muối của cuộc đời – Salt of life – đem lại nhiều thi vị cho cuộc sống của chúng ta”. BP cũng nói đến cái nguyên lý sống của người mẹ nhà Đại Văn Hào người Đức thế kỷ thứ 18-19 – Goethe: “ Tôi không đi tìm những gai góc, nhưng tôi tìm bắt những niềm vui nho nhỏ. Nếu cánh cửa thấp tôi sẽ chùng người xuống thấp, nếu tôi có thể di chuyển tảng đá ra khỏi con đường tôi đi, tôi sẽ làm ngay. Nhưng nếu tảng đá quá nặng, tôi sẽ đi vòng quanh. Chấp nhận sự kiện đúng hiện trạng của nó và từ đó chuyển đổi thành những thành quả tốt hơn”

BP cũng nhắn nhủ chúng ta mỗi khi gặp khó khăn hãy nhớ đến một  châm ngôn của Lord Strathcoma: “ Bám chắc – Bám chắc – “Stick to it – Stick to it”. Lord Stathcoma tên thật là Donald Smith là người xây dụng hệ thống xe hỏa Canadian Pacific Railway xuyên qua Bắc Mỹ. Ông nổi danh vì sự kiên trì với cái châm ngôn “Stick to it” của ông. Ông ngưng làm việc vài ngày trước khi chết ở tuổi 94. Mỗi ngày trong sở làm, ông ta Stick to it, không bao giờ bỏ cuộc chơi. Trong khi những sỡ làm chung quanh ở trên đường Victoria, London đóng cửa tắt đèn từ lâu, cửa sổ phòng làm việc của ông vẫn thấy ánh đèn sáng rực, sáng đến nỗi mọi người gọi căn phòng làm việc của ông là nhà hải đăng của London “Lighthouse”.

BP cũng nhắc ta một châm ngôn khác: “DO IT NOW! – Làm việc ngay bây giờ”. BP nói: “Ta đi qua đời ta chỉ một lần, cho nên thật là điều hay ta có thể chỉ cho các bạn đồng hành: “Để tôi làm ngay bây giờ – Let me do it now”. Đừng trì hoản hay lơ là, lý do vì ta sẽ không có cơ hội đi qua đời mình lần thứ hai, điều cần thiết là hãy làm những điều đáng làm và làm ngay bây giờ!”

BP khuyến khích ta: Đón nhận mọi khó khăn với nụ cười tươi tắn trên môi. BP nói: “Nụ cười là chiếc chìa khóa bí mật mở toang mọi con tim – A smile is a secret key that unlocks many heart”. Các anh đã bao giờ nhìn thấy thật gần tấm hình vẽ Thánh George, Thánh đỡ đầu của Hướng Đạo đang chiến đấu với con thủy quái ở hồ Salem để cứu công chúa Cleolinda, nhìn thật kỹ, các anh sẽ thấy Thánh George với nụ cười tươi hồ hởi trên khuôn mặt thể hiện ý chí quyết thắng.

Đừng ngồi đó khóc than. Đừng nhăn mặt nhíu mày. Tự chèo lấy xuồng mà đi – (And never seat down, with a tear or a frown. But paddle your own canoe) – Do it yourseft!

Triết lý sống Hướng Đạo rất phong phú và còn rất nhiều để bàn luận, nhưng câu chuyện Đường đêm nay cũng đã qua ư dài và lửa dặm đường cũng sắp tàn. Anh chị em cho tôi tạm ngưng ở đây, hẹn các anh chị em vào kỳ tới. Thân ái bắt tay trái và manaste

 

NHÂN SINH QUAN HƯỚNG ĐAO

LỦA DẶM ĐƯỜNG

-Do it now

-Bắt tay ngay vào việc, không chần chờ, do dự!

 

TRIẾT LÝ SỐNG HƯỚNG ĐẠO

Namaste – Đêm nay lại có cơ duyên tiếp tục mạn đàm với anh chị em về triết lý sống của Hướng Đạo.

Để bắt đầu tôi nhắc lại lần trước chúng ta đã nói rằng: “ Tuổi ấu thơ là con suối, thời thiếu niên là một dòng sông và giai đoạn trưởng thành là biển cả. Tất cả chúng ta bước vào đời là bắt đâu một hành trình mạo hiểm từ dòng suối của tuổi thơ ấu dọc theo con sông của thời niên thiếu để đi vào và băng qua đại dương của tuổi trưởng thành.

Dòng đời cũng như dòng sông.

Dòng sông đôi khúc chảy êm đềm, lờ lững, thanh thản, ung dung tự tại. Đôi khúc sông chảy  dồn dập, hối hả, vội vã, cuồn cuộn qua những khe đá thác ghềnh. Dòng đời của chúng ta cũng tương tợ như thế. Cuộc đời của mỗi người vô thường, đôi lúc thanh thản, nhàn hạ, đôi lúc thì đầy khó khăn, trở ngại chồng chất và phiền muộn trắc trở. Những khó khăn trở ngại là thực tế không mấy ai thoát khỏi. thế nhưng, BP bảo rằng: Những khó khăn đó là – Hạt muối của cuộc đời – đem lại thi vị đậm đà cho cuộc sống. Vì thế hãy chấp nhận những khó khăn trong cuộc đời với nụ cười, nụ cười mà các anh chị em đã tìm gặp trên khuôn mặt rạng rỡ của Thánh George khi đang tử chiến với con thủy quái hồ Salem để cứu công chúa Cleolinda. Nụ cười là chìa khóa mở toang mọi con tim. Có hàng ngàn ngôn ngữ ở trên đời nhưng một nụ cười thay đủ cho tất cả ngôn ngữ ấy – To Laugh often and much, this is have succesded (Ralph Waldo Emerson) – và tuân theo Luật 8 Hướng Đạo: Hướng Đạo Sinh găp nổi khó khăn vẫn vui tươi (Scout smiles and whistles). Những khi đương đầu với những khó khăn nhớ đến nguyên tắc sống của bà mẹ đại văn hào Đức Goethe: Ta không đi tìm những khó khăn gai góc, nhưng tìm những niềm vui nho nhỏ. Nếu cánh cửa thấp ta chùng người xuống, nếu ta có thể di chuyển tảng đá ra khỏi con đường đi ta sẽ làm ngay, nhưng nếu tảng đá quá nặng ta sẽ đi vòng quanh – và của Geothe – Whatever you can do or imagine begin it. Boldness has beauty, magic and Power in it. Mỗi khi đương đầu với sự khó khăn, nhớ đến sự kiên trì và châm ngôn “Stick to it” của Lord Strathcoma – Stick to it – Stick to it – là tiếng hót của chim sơn ca Thrush để chào đón mùa xuân đã trở lại trên thành phó London sau những ngày tháng mùa đông đầy sương mù và tuyết phủ.

Đêm nay chúng ta sẽ mạn đàm về triết lý sống: “ DO IT NOW –LÀM NGAY BÂY GIỜ”.

BP bảo rằng: Ta đi qua đời ta chỉ một lần. Không một ai có may mắn đi qua đời mình lần thứ hai – với lại cuộc dời quá ngắn ngủi nên điều cần thiết là hãy làm những gì đáng làm và làm ngay – Do it now.

Đây là một teaching, một triết lý sống rất sâu sắc dựa trên vũ trụ quan của Do Thái và Cơ Đốc Giáo. Nhưng trước khi đào sâu triết lý sống nầy tôi sẽ đọc cho các anh chị nghe một đoạn ngắn BP viết trong quyển Rovering to success – và trong chúc thư cuối cùng của BP.

Rovering to success – God đã trao cho chúng ta một cuộc đời đầy những chất liệu cần thiết để tạo dựng một cuộc đời tốt đẹp, nhưng đó là trách nhiệm của mỗi chúng ta là tạo điều ước mong của God thành hiện thực hay làm cho mọi sự hư hỏng đi – Trong trường hợp của riêng Tôi, suốt bao năm qua, tôi luôn tự nhủ: “ Trong ba năm tôi sẽ chết vì thế cho nên tôi phải tìm mọi cách để hoàn thành mọi việc, nếu không thì qua muộn.” Chính cai thói quen nầy đã thúc đẩy tôi và giúp đở tôi hoàn tất nhiều công việc, những công việc mà tôi chắc chắn đẵ trì hoản hoặc lưởng lự. Một lần, trong một giấc mơ ban ngày,tôi thấy đi vào cỏi chết, khi đến cổng trời, Thánh Peter từ tốn hỏi tôi: “Sao, anh có thích nước Nhật Bản không?” Ngạc nhiên tôi trả lời: “ Thưa ngài, tôi đang ở nước Anh mà!” Thánh Peter lại dịu dàng nói tiếp: “ Thế thì anh đã làm gì với thời gian anh có? Thế giới kỳ diệu nầy với bao nhiêu danh lam thắng cảnh kỳ quan chờ đợi sẳn đó để cho anh tận hưởng”. Tôi tức thì đi thăm nước Nhật, một thiên đàng trên trần thế.

Thật vậy, những điều làm bận tâm nhiều người vào giai đoạn cuối cùng của đời họ là những diều vào lúc họ nhận thức, cảm nhân một cách trung thực dúng đắn, nhưng than ôi qua chậm rồi khi họ nhận chân ra rằng mình đã lãng phí thì giờ và không nên làm những diều không đáng làm.

Trong chúc thư cuối cùng BP viết: “Các Hướng Đạo Sinh thân yêu! Nếu các anh chị đã có lần xem vở tuồng – Peter Pan – các anh chị sẽ nhớ lại tên chủ tướng cướp biển nầy luôn luôn viết lời trăn trối sợ rằng nhỡ khi hắn chết đi, hắn sẽ không có thì giờ bộc lộ tâm can mình. Tôi cũng y như thế, mặc dầu tôi đang sống, tôi cũng muốn viết cho các anh chị lời từ biệt. Nhớ rằng, đây là lời trăn trối cuối cùng của tôi, mong các anh chị suy gẫm thật cặn kẽ – Khi từ giả cỏi đời, hãy lưu lại một thế giới ít nhiều tốt đẹp hơn là cái thế giới mà các anh chị tìm gặp khi mới vào đời. Rôi khi đến lượt anh chị xa lìa thế giới nầy, các anh chị sẽ cảm thấy hoan hỷ ra đi, tự nhủ bằng mọi giá, mình đã không lảng phí thì giờ và đã nỗ lực tối đa”

Sao, các anh chị có nhận xét hay suy nghĩ gì những lời BP viết?

Chỉ trong hai đoạn văn ngắn ngủi nầy BP đã dùng hơn 12 động từ, tỉnh từ, danh từ, trạng từ “CHẾT” để nói lên những suy tưởng của BP về cuộc đời, sự chết và những tác động của những suy nghĩ đó trên cuộc đời

Đây là một teaching, một triết lký sống rất sâu sắc dựa vào vũ trụ quan (thời gian và không gian) của Do Thái Giáo và Cơ Đốc Giáo. God cho chúng ta một đời và chỉ một đời thôi và tùy theo cách ăn ở của anh chị ở đời nầy. Anh chị lên thiên đàng hay xuống địa ngục, đi là đi luôn, đi vĩnh viễn. So với thiên thu bất tận thì cuộc đời của chúng ta chỉ là một khoảnh khắc, một cái nháy mắt. Chính cái vũ trụ  quan nầy luôn luôn cho ta một cảm giác thôi thúc, một sự khẩn trương, phải làm gấp, phải làm nhanh lên, không được tà tà, không được làm biếng hay nói khác hơn. Những suy tưởng về hiện thực CHẾT và sự hữu hạn của cuộc đời sẽ tăng thêm cường độ cho cuộc sống của chúng ta. Vũ trụ quan của Phật Giáo thì khác. Chúng ta có: Tam thiên dại thiên thế giới – vô thỉ vô chung = không có bắt đầu cũng không có chung cuộc – Thế nhưng Bụt cũng dạy: “Tính hiện thực của sự chêt và sự vô thường của cuộc sống sẽ thúc đẩy chúng ta biết đặt thứ tự uư tiên cho những hoạt động của đời ta, chú tâm hơn vào những gì có ý nghĩa và quan trọng cần phải làm, từ đó tránh được những do dự, chao đảo và trì hoản. Khi suy gẫm về sự chết, chúng ta sẽ trân trọng hơn, yêu quý hơn, dịu dàng hơn với cuộc sống của chúng ta, từ đó chú tâm hơn về sự phong phú, sự sung mãn của mỗi một giờ khắc ngắn ngủi của cuộc sống hiện tại và nâng cao cái ý thức về giờ khắc hiện tại (Present moment awareness)”. Trong kinh “Flower Sutra” Bụt bảo rằng: “ Thiên thu trong khoảnh khắc và Tịnh độ là bây giờ hay không bao giờ cả”(The kingdom is now or never). Đại thi hào Emily Dickinson cũng viết: “Forever is composed of now” Từ đó chúng ta tìm cách sống mỗi một khắc mà không hối tiếc. Bụt dạy; “Sự chết và sự vô thường của cuộc đời là những bài học vô giá. Cũng tương tự như vết chân voi là vết chân lớn nhất trong rừng sâu… Sự chết là người thầy vĩ đại – Yama Raja – The Lord of Death – là thầy của ta”.

Triết lý sống nầy được rao giảng bỡi các vị chân tu thời Trung Đại xa xưa – Ars moriendi (ars of death) – Hãy ý thức về sự chết rồi anh sẽ sống, không một ai muốn sống thực sự mà không học về sự chết – (Learn to die and you shall live. For there shall be none who learn to truly live who have not learned to die). Muriel Spark tâm sự như thế nầy: “Nếu tôi có thể sống lại đời mình, tôi sẽ tập cho mình cái thói quen đêm đêm suy tưởng về sự chết. Thật sự không có phương cách gì để tăng cường điệu của cuộc sống hữu hiệu cho bằng sự suy gẫm về sự chết. Cái chết khi gần kế phải không làm cho ai giật mình kinh ngạc. Sự chết là một kỳ vọng của cuộc sống. Không có suy gẫm về cái chết thì cuộc đời sẽ tẻ nhạt”. Người Sufis (Moslim mystic sect) cũng bảo: “ chết trước khi anh chết và anh sẽ trở nên bất tử” (Die before you die and you shall never die)

Đến đây câu chuyện Đường của chúng ta cũng đã qua dài và lửa dặm dường cũng đã sắp tàn, nên xin tạm dừng nếu có cơ duyên gặp lại các anh chị, chúng ta sẽ mạn đàm về “ DO IT YOUR SELF” Hãy tự mình vát hành lý lên mà đi. Hãy nói như người Canada “HUMP YOUR OWN PACK”

Thân ái bắt tay trái anh chị và Namaste

 

DO IT YOUR SELF

HUMP YOUR OWN PACK

PADDLE YOUR OWN CANOE

TỰ MÌNH VÁT HÀNH LÝ LÊN MÀ ĐI!

 

BP triết lý sống Hướng Đạo.

Namaste – Đêm nay lại có cơ duyên bàn bạc tiếp với anh chị em triết lý sống của HĐ.

Nhắc lại đêm trước chúng ta đã nói rằng cuộc đời vô thường, những khó khăn trở ngại là những thực tế không mấy ai tránh khỏi. Thế nhưng BP nói rằng những khó khăn đó chính là những hạt muối của cuộc đời đem lại hương vị đậm đà cho cuộc sống của mỗi chúng ta, Vì thế cho nên hãy chấp nhận những khó khăn đó với một nụ cười. Chống chọi những khó khăn đó với sự kiên trì không bao giờ bỏ cuộc – STICK TO IT –  và làm ngay bây giờ – DO IT NOW – không chần chờ, do dự và chao đảo. Theo lời khuyên của văn hào Goethe: “ Những gì anh muốn làm hoặc những gì anh nghĩ đến, hãy bắt đầu ngay đi – Sự táo bạo có nét đẹp huyền bí và sức mạnh – What ever you can do or imagine, begin it – BOLDNESS has Beauty, Magic and Powver in it.

Đêm nay chúng ta mạn đàm về: DO IT YOUR SELF – Hãy tự mình làm lấy.

God made men to be Men – Chữ NGƯỜI viết hoa với một thể lực mạnh mẽ, một trí óc minh mẫn,một tâm hồn khoáng đãng và một ý chí cao cả.

Trong sách “Adventuring to manhood” BP viết: Mục đích của tôi khi viết cuốn sách nầy là giúp những “SLOB” thành con người thật sự nếu chúng mong ước như thế.

Các anh chị em sẽ tự hỏi: SLOB là những ai? Theo BP – Slob là những ai nhìn đời một cách thờ ơ lãnh đạm, không bao giờ dấn thân vào cuộc sống. Shackleton nói: “Cuộc đời là một trò chơi lớn nhất, thế giới là một sân chơi, những Slob là những người không bao giờ tham dự những trò chơi nầy, có nghĩa là chúng không bao giờ sống thật sự. Những Slob là những chim cuckoo bằng người. Cuckoo là những tên đầu cơ, những sinh trùng…Khi cuckoo đẻ trứng nó không bỏ công xây tổ cho mình mà chỉ đi tìm những tổ của chim Pippit, nhỏ bé hiền hậu. Khi tìm được rồi Cuckoo ta dọn vào ngay bất kẻ sự phản đối của khỏ chủ Pippit, Cuckoo vất trứng của Pippit ra ngoài và dẻ trứng của mình vào tổ… Chị Pippit lại nhẫn nhục ấp trứng của Cuckoo. Kết quả là một vài Cuckoo babies ra đời. Cha nào con nấy – Ngay khi mắt còn chưa mở, Cuckoo nhi đồng đã bắt đầu hăm dọa các Pippit con, cuối cùng hất tung mấy chú Pitppit ra khỏi tổ để hưởng trọn mồi ngon từ mẹ Pippit. Slob, tiêu cực, không sáng tạo, dựa dẫm vào người khác như chú ngỗng con trong bài hát ngụ ngôn “Old Master” của BP Valentine: “ Có những ai rất giống những chú ngỗng con lếch thếch theo mỗi bước ngỗng mẹ, không biết mình đi về đâu, cứ cắm đầu đi theo dấu của ngỗng cha, ngỗng con không dám làm những gì ngỗng cha không làm”

Lứa tuổi thanh thiếu niên là thời kỳ mà tinh thần bầy đàn tác động mạnh mẽ nhất “herd mentality”. Khi chúng ta còn trẻ, khi bắt đầu đi vào đời, cứ cho rằng mình chỉ là một phần tử nhỏ nhoi của đám đông, nên cứ để mình tự cuốn trôi theo, tự nhũ người sao ta vậy rồi mọi việc sẽ OK, giống như một bà nọ, khi cha bề trên cảnh cáo là nếu cứ tiếp tục ăn ở bê bối như thế thì chỉ còn con đường đi xuống địa ngục. Bà ta thản nhiên trả lời: Ồ mọi người đều đi xuống địa ngục, tôi đi theo cũng không sao! BP kể chuyện một sĩ quan Boer khi bị bắt, hắn ta chỉ trích chua cay tổng thống Kruger đã không cung cấp đầy đủ súng đại bác cho hắn nên hắn đã thua trận. Khi hắn yêu cầu súng đại bác, Tổng Thống Kruger trả lời: Nếu God muốn ta thắng thì ta sẽ thắng không cần có hay không có trọng pháo! Hắn đã trả lời như thế nầy: Điều đó rất đúng, God cho ông cái bao tử để thưởng thức món ngỗng nướng, nhưng God kỳ vọng là ông phải tự mình nhỗ lông và thui nó.

Sao các anh chị em đã thấy có phương cách gì chữa trị để giúp những Slob và những ai mà lòng tự trọng và tự tin là một con số không khổng lồ? Yes or No.

BP said Yes../. BP bảo: “Nên nhớ rằng: You are YOU. Anh phải sống đời anh và nếu anh muốn thành công, nếu anh muốn hạnh phúc thì chính anh là người phải đạt được cho anh. Không ai có thể thay thế anh làm điều đó. Điều to tát nhất trong cuộc sống không hẵn là cái chổ anh đang đứng mà là cái hướng nào anh đi tới. HOMES – The great thing in the world is not so much where we stand as in what direction we are moving – Đừng nương tựa vào người khác chèo xuồng cho anh. Các anh khởi sự một cuộc hành trình mạo hiểm từ dòng suối của thời kỳ thơ ấu, dọc theo dòng sông của thời niên thiếu để đi vào biển cả dại dương của thời kỳ trưởng thành để đi tới một bến bờ mà anh trông đợi”. Paddle your own canoe – Hãy tự mình chèo suồng mà đi, không cùng chèo với các người khác. Điều khác biệt ở đây là khi anh tự chèo xuồng của mình, anh luôn luôn nhìn về phía trước và gắn bó với con thuyền của anh và biết được hướng nào đi tới, trong khi đó nếu anh chèo thuyền với người khác, phó thác vận mạng mình và phương hướng cho người khác, hậu quả là anh có thể đâm đầu vào đá ngầm trước khi biết mình ở đâu. Đừng quên bài ca mà anh đã hát khi còn thơ dại: Hãy chèo xuồng lấy mà đi, “ Paddle your own canoe” – Thật là phi lý, anh là một trong đám đông, để cho các người khác lôi cuốn anh đi… Nếu anh có đảm lược thì hãy tự mình lo liệu cho mình, thì hãy tự chèo chống con thuyền mình mà đi. Nhìn thẳng phía trước, không sợ những khó khăn hiểm nghèo, anh sẽ không dạt vào bờ mà chèo xuồng lướt tới với nụ cười. Điệp khúc: Thương người như thương ta, đừng ngồi đó nhíu mày nhăn mặt khóc than, nhưng chèo chống thuyền mà đi.

BP bảo rằng: “Tập quán Hướng Đạo – Habit of Scouting – là liều thuốc hiệu nghiệm nhất dùng cho những Slob. Trước khi đề cập đến Tập Quán Hướng Đạo, tôi muốn nhắc nhở đến Trưởng Lord Kitchener, một Trưởng Hướng Đạo xuất chúng, rất được BP kính phúc và thương mến… Cái chết của Trưởng gây bang hoàng cho cả thế giới. Trưởng Lord Kitchener là tác giả của câu nói bất hủ trong Phong Trào Hướng Đạo: “ONCE A SCOUT ALWAYS A SCOUT”. Với câu nói này Trưởng Kitchener muốn nhắn nhủ nhắc nhở tất cả Hướng Đạo Sinh nên học tập, thực hành và duy trì những TẬP QUÁN HƯỚNG ĐẠO (Habit of Scouting) bất cứ lúc nào. Những tập quán Hướng Đạo là gì?:

  • Tạo cho mình một năng lực dồi dào – making your self efficient – để có thể làm tốt mọi việc mà không phải nhờ cậy đến người khác.
  • Nổ lực tối đa – doing your best – mặc dù đôi lúc không hoàn hảo mấy, nhưng kiên trì, quyết tâm và cố gắng hết sức mình.
  • Giúp đỡ mọi người bất cứ lúc nào – helping other people.
  • Phục vụ Tổ Quốc – serving your country – bằng cách hoàn thành tốt đẹp công việc được giao phó hằng ngày.

Nhưng Trưởng Kitchener nói: Không phải chỉ làm như vậy khi anh còn nhỏ. Học tập những điều đó khi còn nhỏ tạo nên thành tập quán thói quen, để rồi khi các anh khôn lớn các anh tiếp tục thực hành, mãi mãi là người Hướng Đạo bằng cách làm việc thiên, cố gắng tối đa và đặt nhiệm vụ lên trên hết mặc dù phải chết!

BP tin tưởng rằng mỗi chúng ta đều có tiềm năng vô hạn, nhưng ít người có tự tin – confidence – nhu cầu lớn nhất của con người là sự tự tin.

Đạo Khổng Nho có đề cập đến Bản Thiện, đạo Bụt nói về Phật tính trong mỗi chúng sinh. Bản Thiện là Phật Tính không chỉ bao gồm những căn cơ luân lý, đạo đức tâm linh mà còn bao gồm Trí Tuệ, the wisdom và khả năng vô tận của chúng ta. Vì thế cho nên sau mỗi buổi thuyết pháp, Bụt luôn luôn dạy: Đừng quy vào ai, hãy tự mình thắp đuốc mà đi – Để lời dạy này mang tính Hướng Đạo, ta có thể nói rằng: “Hỡi các Slob đừng cậy vào ai, hump your own pack, paddle your own canoe, hãy tự mình vác hành lý lên đi – Do it yourself – Do it yourself.

Tạo cho mình một thân thể khỏe mạnh, một trí óc minh mẫn, một tâm hồn cao thượng, một ý chí cao cả, suốt đời giữ Lời Hứa Hướng Đạo, anh thật sự là một Người và không là một Slob.

Đến đây câu chuyện Đường cũng đã dài và lủa dặm đường cũng gần tàn. Chúng ta dừng ở đây. Nếu có cơ duyên gặp lại các anh chị em, chúng ta sẽ mạn đàm tiếp Nhân Sinh Quan và Vũ Trụ Quan Hướng Đạo. Thân ái bắt tay trái các anh chị em và Namaste!

 

NHÂN SINH QUAN HƯỚNG ĐẠO

QUAN NIỆM:

  • HẠNH PHÚC
  • THÀNH CÔNG

 

Namaste – Đêm nay lại có cơ duyên gặp anh chị em để mạn đàm về triết lý sống của BP và Nhân Sinh Quan Hướng Đạo. Nhắc lại những đêm trước, chúng ta đã nói rằng cuộc đời vô thường, những khó khăn trở ngại là những thực tế không mấy ai tránh khói, thế nhưng BP bảo rằng những khó khăn đó chính là những Hạt Muối Của Cuộc Đời đem lại hương vị đậm đà cho cuộc sống của mỗi chúng ta, vì thế cho nên ta hãy chấp nhận những khó khăn trở ngại đó với nụ cười, nụ cười mà các anh chị em bắt gặp trên khuôn mặt rạng rỡ kiên quyết của Thánh George khi đang tử chiến với quỷ quái hồ Salem để cứu công chúa Cleolinda. Chống chọi những khó khăn với sự kiên trì, không bao giờ bỏ cuộc, nhớ đến châm ngôn – Bám Chặt – Stick to it – Stick to it – của Sir Stracoma – Stick to it, Stick to it – là tiếng hót của chim sơn ca Thrush chào đón mùa xuân lại về trên thành phố London sau mùa đông đầy sương mù tuyết phủ. Cuộc đời vô thường và ngắn ngủi. So với thiên thu bất tận thì cuộc đời của mổi một chúng ta thật ngắn ngủi như một nháy mắt. Trong kinh: “Flower Sutra” Bụt bảo rằng – Thiên thu trong khoảng khắc – Tịnh độ là bây giờ – Thế nên chúng ta nên tăng trưởng ý thức về giờ khắc hiện tại “ Present – Moment awareness” từ đó trân trọng hơn, dịu dàng hơn, yêu quý hơn cuộc sống của ta và của người khác, gia tăng cường độ nhịp sống – không do dự chao đảo trì hoản mà hãy “ làm ngay bậy giờ” (Do it now) – Luôn luôn ý thức về cái tiềm tang vô tận của mỗi một con người, đừng cậy vào ai, hãy tự mình thắp đuốc lên mà đi – Đừng cậy vào ai, tự mình chèo xuồng lấy mà đi, tự mình vát hành lý lên mà đi –  Paddle your onw canoe, hump your own park, do it yourself – mỗi khi đương đầu với những khó khăn trở ngại hãy nhớ đến triết lý sống của mẹ đại văn hào Đức Goethe – Ta không đi tìm những khó khăn gai góc, nhưng tìm những niềm vui, những hạnh phúc nho nhỏ. Nếu cánh cửa thấp ta chùng người xuống, nếu ta có thể di chuyển hòn đá ra khỏi con đường ta đi ta sẽ làm ngay, nhưng nếu tảng đá quá nặng thì ta sẽ đi vòng quanh – Nhớ lời nói của văn hào Goethe: Những gì anh muốn làm hoặc nghĩ đến, bắt đầu ngay đi, sự táo bạo có nét đẹp, sự kỳ diệu và sức mạnh ( Whatever you can do or Imagine, begin it – Boldness has Beauty, Magic and Power in it).

Đêm nay chúng ta mạn đàm về Nhân Sinh Quan Hướng Đạo hay nói một cách khác hơn những suy tư, những ý niệm và quan niệm về cuộc sống của người Hướng Đạo. Những nét đặc thù của nhân sinh quan này tạo nền móng cho mục đích và nguyên lý của phong trào Hướng Đạo.

Chúng ta thường nghe nói: Ai ai cũng có một niềm hy vọng trong cuộc sống, người nông dân hy vọng được mùa v.v… và ai ai cũng mong muốn đạt những thành công – tiền tài, danh vọng và quyền lực.

 

Trong Rovering to success, BP viết: Thành công là gỉ? Tột đỉnh – tiền bạc, danh vọng và quyền lực? Không phải thế đâu! (What is success? Top of tree – Rich, Position, power? NOT A BIT OF IT!) Đó không phải là ý tưởng của tôi, một người Hướng Đạo, về sự thành công. Tôi tin tưởng rằng, chúng ta có cái may mắn được đặt vào thế giới huyền diệu này, tràn trề chân thiện mỹ, với một khả năng đặt biệt để chiêm ngưỡng, tận hưởng và đôi lúc bắt gặp những nguồn hứng khởi khi đóng góp phần mình để làm cho cuộc đời này tốt đẹp hơn và có cơ hội cảm thông, giúp đở người khác thay vì hiếp đáp, chà đạp. Thành công đối với tôi là như thế đấy! Với người Hướng Đạo: Thành công là ĐƯỢC HẠNH PHÚC (TO BE HAPPY) VỚI CUỘC SỐNG và CÔNG CUỘC HÀNG ĐẦU CỦA NGƯỜI HƯỚNG ĐẠO LÀ ĐẠT ĐƯỢC HẠNH PHÚC CHO CHÍNH MÌNH VÀ CHO THA NHÂN.

 

Nếu anh chị em suy ngẫm di chúc của BP, anh chị em sẽ nhận ra một trong những tiêu chuẫn đánh giá thành công của người Hướng Đạo: “Khi từ giả cuộc đời này, hãy lưu lại một thế giới ít nhiều tốt đẹp hơn là cái thế giới mà anh chị em bắt gặp khi mới vào đời. Rồi đến lượt khi anh chị em xa lìa thế giới nầy, các anh chị em sẽ cảm thấy hoan hỹ ra đi tự nhủ rằng mình đã không lãng phí thì giờ và đã nỗ lực tối đa” Đây là một trong những tiêu chuẫn đánh giá sự thành công của người Hướng Đạo được liệt kê bởi Ralph Waldo Emerson, một học giả, một triết gia người Mỹ. Những tiêu chuẫn đó như sau: – Luôn luôn tươi cười và cười nhiều – Gặt được sự kính trong của người hiền – Được trẻ yêu thương – Được dánh giá cao bởi những nhà phê bình chân thật – Biết tran trọng chân thiện mỹ – tìm được những cái hay cái đẹp cái tốt ở người khác – Để lại một thế giới tốt đẹp, một đứa con khỏe mạnh, một mảnh vườn, một xã hội phục hồi – Biết được người khác đã  có một cuộc sống thoải mái vì có anh chị em. Thành công như thế đó! (To laugh often and much, to win the respect of children, to earn the appreciation of honest critics an endure the betrayal of false friends, to appreciate the beauty to find the best in others, to leave the world a bit better, whether ahealthy child, a garden or a redeemed social condition, to know even a life has breathed better because you have lived. THIS IS TO HAVE SUCCEEDED) Ralph Waldo Emerson.

 

Sao các anh chị em có tìm thấy tiền tài danh vọng và quyền lực trong các tiêu chuẩn thành công trên hay không? No! Bây giờ chúng ta mạn đàm về Hạnh Phúc (Happiness)

Nhiều người lầm tưởng hạnh phúc (Happiness) với những lạc thú (pleasure), không phải như thế đâu!

Lạc thú: Thông thường là một sự giải trí (distraction) hữu hạn với thời gian và cường điệu, không có cuộc vui nào mà không tàn, không có tình nào mà không phai, không có lạc thú nào mà tràn trề. Những lạc thú là những nhục dục vì liên hệ đến những cảm giác quan của con người (năm giác quan – 5 senses), cho nên ta thường nói: Những lạc thú được tiếp nhận vào ta bởi 5 lối: xúc giác: Làn da thẹt mềm mại, mịn như tơ. Thị Giác: Hình ảnh đẹp như mơ, khêu gợi, trữ tình. Khứu giác:Hương thơm ngọt ngào hấp dẫn ngất ngây. Vị giác: Ngon ngọt như đường như mật. Thính Giác: Những âm hưởng, âm giai, âm điệu ngọt ngào, êm đềm dìu dặt, trầm bổng gây ngây ngất xao xuyến như ru hồn ta lạc vào cỏi thiên thai.

Bụt bảo rằng những nhục dục đi vào ta bằng 5 cổng (gates) rồi tụ hội vào cổng chính cuối đường đó là nảo bộ nảy sinh ra những ý tưởng, những cảm giác, những say mê ám ảnh, dục vọng, những bám víu, tiếc nuối, mong ước, đợi chờ, sợ hãi, lo âu, phiền muộn khổ đau… Những lạc thú đôi khi không đem lại cho ta những lạc thú mà chỉ đem cho ta những phiền muộn, những khổ đau. Trong kinh “Digha Sutra”, Bụt đưa ra hình ảnh một bệnh nhân bị phong cùi (leprosies) với da thịt lở loét và để làm dịu đi những cơn ngứa ngáy cực độ, anh ta không biết làm gì khác hơn là giơ cánh tay ngứa ngáy lên trên một bếp lửa. Ngọn lửa làm dịu cơn ngứa nhưng đồng thời cũng làm cháy phỏng làn da còn lành lặn. Tôi thích hơn một câu chuyện đạo trong kinh Qu’ran (Muslim). Tôi xin kể cho các anh chị em nghe và suy gẫm. Câu chuyện mở đầu với cảnh anh Nasrudin, một nhân vật ngụ ngôn, đang ngồi trong một khu chợ đông đúc ở Trung Đông với vẻ mặt khốn khổ và không happy. Người ở chợ tò mò đứng vây quanh, Nasrudin mặt đỏ tía, nước mắt ràn rụa, mồ hôi nhuễ nhại trên trán. Mọi người tự hỏi không biết chuyện gì xảy ra cho anh ta, cho đến khi thấy trước hắn là một cái tô với đầy những trái ớt cay. Nasrudin cứ tiếp tục ăn từng trái ớt vừa xít xoa một cách khốn khổ. Cuối cùng một người hỏi hắn ta: Tại sao anh cứ làm như thế? Các anh chị em có biết hắn trả lời thề nào không? – Tôi đang cố tìm cho được MỘT HƯƠNG VỊ NGỌT NGÀO!!! – Oh, Poor Nasrudin. Đôi khi ta mãi mê đi tìm những lạc thú mà quên đi những lạc thú ấy chính là những khốn khổ. Đến đây thì anh chị em hiểu được ý của Bụt đã dùng chữ Cổng (gates) khi nói đến những lạc thú. Những cổng đó là những địa ngục môn của khổ đau. Các anh chị em đừng ngạc nhiên khi nghe J. Krismamurti, một Guru người Ấn bảo rằng: Lạc thú không khởi nguồn cho thiên đàng nhưng cho sự sợ hãi (No root of heaven for Pleasure only root of fear)

 

Bây giờ chúng ta nói đến tiền tài, danh vọng, quyền lực:

Tiền tài, danh vọng chắc hẳn đem đến cho ta nhiều lạc thú nhưng không hẳn đem cho ta hạnh phúc chân thật. Người Cingaleses có câu châm ngôn nổi tiếng: Những người có hạnh phúc là giàu có, thế nhưng không có nghĩa là người nào giàu có là có hạnh phúc. (He who is happy is rich, but it does not follow that He who rich is happy). Anh chị có biết Sir Ernest Cassel, ông ta là một Bill Gates thời BP, một tỷ phú. Mọi người nghĩ rằng ông ta là biểu tượng thành công trên đời, đã thú nhận rằng mình hoàn toàn thất bại vào lúc cuối đời. Khi sắp từ giả cuộc đời, ông ta thú nhận rằng: Ông đã thiếu mất một điều to tát nhất cho con người – Hanh Phúc! Ông tâm sự: Mọi người đều tin rằng sự giàu có sẽ đem lại hạnh phúc. Tôi rất giàu, có thẩm quyền để nói rằng:Hoàn toàn không phải vậy đâu!!! Và ông đã để lại một câu nổi tiếng: Những gì đáng được có là những gì mà tiền bạc không thể mua. (The things that are most worth having are the things that money can not buy)

Vấn đề quyền lực thì thế nào? Anh chi em cứ nhìn lại lịch sử của nhân loại với hàng ngàn tên đồ tể độc tài. Không biết quyền lực có đem hạnh phúc cho những tên nầy hay không, nhưng có điều chắc chắn tuyệt đối là chúng đã đánh mất, tướt đoạthạnh phúc của triệu triệu người.

Đến đây câu chuyện Đường đã khá dài, lửa dặm đường cũng sắp tàn, xin tạm dừng ở đây, nếu có cơ duyên gặp lại, chúng ta sẽ mạn đàm về nhân sinh quan Hướng Đạo, sẽ nói về Hạnh Phúc mi là ai, làm sao mà tìm.

Thân ái bắt tay trái các anh chị em! Namaste

 

HẠNH PHÚC HƯỚNG ĐẠO

 

Namaste – đêm nay lại có cơ duyên gặp các anh chị em để tiếp tục mạn đàm về nhân sinh quan Hướng Đạo hay nói một cách cụ thể những ý tưởng, những quan niệm của người Hướng Đạo về cuộc sống đặc biệt là quan niệm về sự thành công và hạnh phúc

 

Trong sách “Rovering to Success” BP viết: Thành công là gì? Tột đỉnh tiền tài danh vọng là quyền lực? Không phải thế đâu! (What is the success? Top of tree – Rich, Position, power? No a bit of it). Đó không phải là ý tưởng của tôi, một người Hướng Đạo, về sự thành công của cuộc sống. Tôi tin rằng: Chúng ta có cái may mắn được đặt vào cái thế giới huyền diệu  này tràn đầy chân thiện mỹ, với một khả năng đặc biệt để tận hưởng và chiêm ngưỡng và đôi lúc bắt gặp được những nguồn hứng khởi khi có cơ duyên đóng góp phần mình để làm cho thế giới này tươi đẹp hơn và có cơ hội cảm thông giúp đỡ những người khác thay vì hiếp đáp chà đạp. Thành công đối với tôi, người Hướng Đạo là thế đấy! Thành công là được hạnh phúc với cuộc sống của mình. Tôi tin tưởng rằng: công cuộc hàng đầu trong đời sống Hướng Đạo của chúng ta là được hạnh phúc> Mục đích cao cả tối hậu của người Hướng Đạo là sống với niềm hạnh phúc đích thực khi đem lại hạnh phúc cho tha nhân.

 

Đêm nay chúng ta mạn đàm về HẠNH PHÚC HƯỚNG ĐẠO

HẠNH PHÚC HƯỚNG ĐẠO là niềm vui, sự an lạc, sự thỏa nguyện, hồ hởi, phấn khởi. Hạnh phúc không mang tính vị kỷ ( không mang cái tôi, I, Me) không mang tính sở hữu(possessive, của tôi, cho tôi) FH Bradley nói: Bí quyết của hạnh phúc là chiêm ngưỡng mà không ham muốn, không có sự cưỡng chế (control). Nếu bạn rượt đuổi hạnh phúc bạn sẽ không bao giờ bắt gặp được nó (W.Wolfe) và không có sự mâu thuẫn (conflict)

Hạnh phúc (Happiness) không phải là khoái lạc (Pleasure)

Hạnh phúc ở dâu? Biết đâu mà tìm?

BP cho rằng hạnh phúc ở rất gần ta trong tầm với, thế nhưng so ra ít người hưởng được hạnh phúc, lý do là vì đa số chúng ta không nhận diện được nó hoặc là chúng ta không tìm đúng chỗ như nhà văn Mark Twain đã viết.

Các anh chị em đã đọc truyện “The Bleu bird” của Maeterlinck chưa? Đây là câu chuyện về một người con gái tên Myltyl và người em trai tên Tyltyl, quyết tâm đi tìm kiếm cho bằng được con chim xanh hạnh phúc (blue bird of happiness), chúng tìm tòi mọi nơi chốn.Tìm mãi nhưng không bao giờ thấy. Cuối cùng chúng nhận ra rằng chúng không phải bỏ công lang bạt giang hồ: Hạnh phúc, con chim xanh ở nơi mà ở đó chúng quyết tâm làm việc thiện cho người khác. Ngay trong căn nhà nhỏ nghèo nàn của chúng!

Hạnh phúc thật sự trong tầm tay với của ta. James Oppenheim bảo rằng: “Kẻ dại đi tìm hạnh phúc ở nơi xa, người khôn vun trồng nó ngay dưới chân mình!” Isabella Eberhart thì bảo: Chớ bao giờ cố tìm hạnh phúc, ta gặp nó bên đường đi. Soi Dordon cũng viết: Hạnh phúc tìm gặp trên đường đi, chứ không phải ở cuối đường!

BP bảo rằng: Hạnh phúc cũng tương tự như chất Radium, càng phóng xạ thì năng lượng càng lớn. Ernest HemingWay cũng đồng tình với BP viết như thế này: Hạnh phúc ở trong tay chỉ là hạt.\, mang ra san sẻ mới trổ hoa! Bernard Nelzer cho rằng: Hạnh phúc ví như nụ hôn, muốn thưởng thức phải san sẻ! A Nielson: Hạnh phúc cộng thêm và nhân lên khi ta đem chia sẻ với người khác. Lord Byron” Có hạnh phúc đem ra chia sẻ thì hạnh phúc sẽ sinh đôi! Hay nhất và dễ hiểu nhất là câu nói của Bụt: “Hàng ngàn ngọn nên có thể thắp sáng từ một ngọn nến và ánh sáng của ngọn nến nầy không vì thế mà lu mờ đi. Hạnh phúc không giảm đi khi chia xẻ!

Hạnh phúc không mang tánh thụ động, có nghĩa là anh chị em sẽ không bắt được nó khi ngồi chờ đợi. John Mason Good cho rằng: hạnh phúc vốn từ sự tích cực, hoạt động. Nó là dòng suối chảy, chứ không phải là ao tù nước đọng!

Lạc thú (pleasure) là hữu hạn với thời gian và cường độ. Không có tình đầy hoặc tình thiên thu; nhưng hạnh phúc thì vô bờ vô hạn, tràn ngập hồn ta và tồn tại mãi mãi!

Đến đây anh chị em sẽ hỏi: Làm thế nào đạt được hạnh phúc đích thực trong cuộc sống của ta?

BP bảo hãy dùng hai chìa khóa để mở của hạnh phúc:

  • Chìa khóa thứ nhất: Không quan trọng thái quá những sự việc, nhưng, nhưng tận dụng tối đa những gì mình sở hữu, nhìn đời như một trò chơi và thế giới là sân chơi ( No to take thing to seriously, but to make the best what you have got, and to look on life as a game, and the world as a playground)

Nhưng như Shackleton đã nói: Cuộc đời là trò chơi lớn hơn tất cả, nên thật là nguy hiểm nếu xem trò chơi nầy là trò chơi nhỏ vụn vặt… Cứu cánh chính là đắc thắng một cách vẻ vang và danh dự!

  • Chìa khóa thứ hai: HÃY ĐỂ CHO HÀNH ĐỘNG VÀ Ý NGHĨ CỦA ANH HƯỚNG DẪN BỞI TÌNH YÊU (To let your actions and your thought be directed by LOVE) Chữ LOVE được viết hoa, tình yêu nầy không phải là tình yêu tình ái ủy mị, tình yêu mà tôi muốn nói là tình thân ái, kindly spirit, mà các anh chị em biểu lộ khi làm việc thiện cho mọi người, khi các anh chị em tử tế và cảm tình, thì khi tỏ lòng biết ơn với những người đã tử tế với các anh chị em. Đó là thiện chí và thiện chí là ý của God ( That is Good-will,andGood-will is God will)

LOVE mà BP muốn đề cập đến thật sự chỉ là một ý niệm khái quát, nhưng thực chất là:

  • Cái tâm nhân ái, cái trí nhân từ (sympathy) (kinkly spirit) phát xuất từ cái ý thức về mối quan hệ ràng buộc All in one (-interconnection,-interbeing,-interdependent) của con người. Người là Ta, ta là Người, chúng sinh chỉ là một (ONE). Đây chính là hạnh Từ, loving-kindness của Bụt.
  • Sự dồng cảm thông (sympathy) buồn cái buồn, đau cái đau, khổ cái khổ của tha nhân. Đây là cái hạnh Bi (compassion) của Bụt
  • Cái thiện ý đem niềm vui và sự an lạc đến cho người khác. Đây chính là cái hạnh Hỷ (altruistic joy) của Bụt!

BP khẳng định rằng nếu anh thành tâm sử dụng những chìa khóa này thì Hạnh Phúc mà anh nghĩ ở tận mây xanh thật sự nằm trong tầm với của các anh chị em và nhận chân ra các anh chị em có thể tự tạo cho mình một thiên đường hạnh phúc cho chính mình trên thế giới nầy, ngay bây giờ. Như thế, cuối cùng các anh chị đi vào một thiên đường thật sự chờ đợi các anh chị – thiên đường của sự thư giản, an bình và tạ ơn (the heaven of rest and peace and thanksgiving).

Theo Bụt, hạnh phúc có ba tầng: hạng thấp cùng tận, trần tục đem lại bỡi cái lạc thú (pleasure), đây là hạnh phúc mà tuyệt đại đa số chúng sinh đang tìm. – Hạnh phúc thánh thiện nhất sẽ đến với sự giác ngộ (enlightenment), số người may mắn đạt được hạnh phúc này thật hiếm hoi có thể đếm trên đầu ngón tay – Hạnh phúc hạng trung đem đến bởi sự đại lượng (Generosity). Hay nói như Tổng Thống Clinton HAPPY OF GIVING đây là cái hạnh phúc mà chúng ta, những người Hướng Đạo đang có vì như chúng ta biết: (CÔNG CUỘC HÀNG ĐẦU TRONG ĐỜI SỐNG HƯỚNG ĐẠO CHÚNG TA LÀ ĐƯỢC HẠNH PHÚC. MỤC ĐÍCH CAO CẢ VÀ TỐI HẬU CỦA HƯỚNG ĐẠO LÀ SỐNG VỚI NIỀM HẠNH PHÚC ĐÍCH THỰC KHI ĐEM LẠI HẠNH PHÚC VÀ NIỀM VUI CHO THA NHÂN VÀ ĐỂ ĐƯỢC LÂU BỀN LÀ KHÔNG NGỪNG LÀM VIỆC THIỆN) (I believe that our first business in life is to be happy. The shortest and the most certain way to happiness is to make other happy. In order to be continually happy the thing is to be continually doing good turn) BP

Đến đây câu chuyện Đường cũng quá dài, lửa dặm dường đã sắp tàn, xin tạm ngưng ở đây, nếu có cơ duyên gặp lại chúng ta sẽ mạn đàm về vũ trụ quan Hướng Đạo, bắt tay trái các anh chị em. Namste

 

Bác Sĩ Nguyễn Đức Chánh

Gấu Linh hoạt

Đạo Gia Lai

 

LỬA DẶM ĐƯỜNG

  • Kiên trì

Không bao giờ bỏ cuộc

  • Stick to it

Namaste – Đêm nay lại có cơ duyên ngồi lại với các anh chị em để tiếp tục mạn đàm về BP triết lý sống Hướng Đạo. Đến đây chúng ta đã nói về vũ trụ quan và nhân sinh quan Hướng Đạo. *Cuộc đời ngắn ngủi so với thiên thu bất tận, chỉ là một nháy mắt và không ai có may mắn đi qua lại đời mình lần thứ hai. *Những khó khăn trở ngại trong cuộc sống là thực tế không mấy ai tránh khỏi. *Tiền tài, danh vọng, quyền lực không hẳn là những tiêu chuẩn đáng giá sự thành công.

Người Hướng Đạo khẳng định: “Thành công là đạt được hạnh phúc cho riêng mình, đem lại hạnh phúc cho tha nhân và để lại một thế giới ít nhiều tốt đẹp hơn là cái thế giới mình đã gặp khi mới vào đời.” Phát xuất từ nhân sinh quan nầy, người Hướng Đạo có những phương châm hành động và phương châm sống phù hợp. * Hãy để những suy nghĩ, hành động của mình được hướng dẫn bởi tình yêu (To let your action and thought directed by love) * Không quan trọng thái quá sự việc, nhìn đời như một trờ chơi, và thế giới là sân chơi, và cứu cánh chính là đắc thắng cuộc chơi nầy một cách vẻ vang và vinh dự (not to take thing too serioustly, but make the best what you have got, and took on life as a game, and the world as a ground) * Chấp nhận những khó khăn với nụ cười, vì những khó khăn đó là những hạt muối của đời, đem lại hương vị đậm đà cho cuộc sống của chúng ta. BP bảo rằng mỗi khi anh đối đầu khó khăn với nụ cười rộng mở, thật sự anh đã hoàn tất được một nửa công việc ấy rồi, vì những thành tựu lớn lao đều đem lại bởi sự hứng thú (Nothing great was ever achieved without enthusiasm). Như Ralph Waldo Emerson đã nói * Tạo hạnh phúc cho mình bằng cách đem lại hạnh phúc cho người khác. Shandiva bảo: Hạnh phúc trên thế gian này đến từ những suy nghĩ về người khác và những khổ đau của ta đến từ khi ta chỉ nghĩ đến riêng ta ( All the happiness there is on the world comes from thinking about others and the suffering come from occupation with yourself). Shakespears trong The merchant of Venices đã viết rất hay: “ Phẩm chất của lòng ái là thuần nhất, không sàn lọc như những hạt mưa nhẹ nhàng rơi từ thiêng đàng xuống trần thế, ban ơn cùng lúc, ơn phước cho người cho và người nhận” (The quality of mercy is not strain’d, it droppeth as the gentle rain feom heaven upon place beneath, it is twice blest: It blessth Hom that gives and Him that takes) * Do it now – Bắt tay vao việc ngay không do dự, không trì hoãn * Do it yourself – Tự mình vác hành lý lên vai mà đi và Stick to it – Kiên trì, không bao giờ bỏ cuộc. Đêm nay chúng ta bàn về Stick to it, không bao giờ bỏ cuộc.

Con người sinh ra mang theo một mối sợ hải trong cỏi ý thức và vô thức (conscious and unconscious) (Krisnamurti), báo hiệu bởi tiếng khóc của trẻ sơ sinh ngay từ khi lọt lòng mẹ (D.T Suzuki). Mối sợ hải có thể chỉ là một mối lo âu, suy tư, vướng bận, nhưng có thể là nỗi sợ hãi, hãi hùng. Sự sợ hãi như một chứng bệnh rất phổ biến hầu như  tất cả ai ai cũng mắc phải, và chính sự sợ hãi này là động cơ của mọi ý tưởng, mọi suy nghĩ và mọi hành động của con người. Chính sự sợ hãi đã đánh mất lòng tin trong hầu hết mọi người, vì thế God bảo rằng: Sự tự tin là nhu cầu lớn nhất của con người. Ta thường nghe: Đường đi khó không khó vì ngăn sông cách núi nhưng khó vì lòng người ngại núi e sông. Trong quyển Adventuring to Manhood (phiêu lưu đến tuổi trưởng thành) BP viết: Phương ngôn Stick to it, không bao giờ bỏ cuộc, luôn nhắc nhở tôi nhớ đến Lord Strathcoma, một Hướng Đạo hạng nhất. Nếu anh đến thành phố Luân Đôn vào những ngày đầu mùa xuân rạng rỡ anh sẽ nghe rộn rã tiếng ca của chim sơn ca thrush “stick to it, stick to it…” Đây là châm ngôn hành động của Sir Stathcoma. Mặc dù ông dã chết nhưng tên tuổi ông gắn liền với những thành tựu to lớn làm cho thế giới này ngàn lần tốt đẹp hơn. Là một thiếu niên Scotland ngèo nàn, ông ta đến lập nghiệp tại một vùng hoang sơ Đông Bắc Canada, Minigan, mua da thú rừng, sống một mình với thổ dân ở đó. Một lần bị đau mắt, ông và hai hướng đạo viên da đỏ, mạo hiểm băng rừng lội suối qua sông với khí hậu lạnh băng giá về thành phố Montreal cách cả ngàn dặm để chữa trị, sau đó lại mạo hiểm trở về, không bao giờ bỏ cuộc. Hai người hướng đạo da đỏ chết, một mình ông sống sót. Nổi danh với sự can đảm và kiên trì và châm ngôn Stick to it. Ông đã được giao nhiệm vụ rất quan trọng. Ông đưa ra dự án và hoàn thành công trình hỏa xa Canadian Pacific Railway xuyên suốt lục địa Canada. Một dự án mà người đường thời cho là không tưởng. Canadian Pacific là một một trong những hệ thống hỏa xa lớn nhất thế giới, đã thay đổi Canada tù một vùng hoang sơ thành một dất nước giàu mạnh trên thế giới.

Trở về Anh Quốc ở tuổi 65, tỷ phú, nhưng Lord Strathcoma vẫn tiếp tục stick to it. Mặc dù là một tỷ phú, ông tiếp tục làm việc. Mỗi ngày đến làm việc rất sớm và về rất muộn. Trong khi những phòng làm việc kế cận đóng cửa tắt đèn từ lâu, chỗ làm việc của ông đèn vẫn thắp sáng. Người Luân Đôn đặt tên cho phòng làm viêệc của ông trên đường Victoria là nhà hải đăng (Beacon of London). Ông chết đi ở tuổi 94, 4 ngày sau khi ông ngưng làm việc!

Châm ngôn Stick to it – không bao giờ bỏ cuộc, cũng nhắc nhở tôi nhớ đến một nhạc công bình thường của thành phố Sarajevo ở Bosnia trong thập niên 1990. Trong tương lai, nếu có dịp anh đến thăm thành phố Sarajevo, anh sẽ được chiêm ngưỡng một bức tượng đồng đen của người nhạc sĩ ngồi ung dung tự tại, nét mặt thanh thoát đang chơi đại hồ cầm. Chung quanh tượng đài là những bó hoa muôn màu đẹp đẽ, và mỗi bó hoa có tất cả 22 cái.

Người nhạc sĩ nầy là Vedan Smailovic – Người anh hùng của thành phố Sarajevo.. Các anh chị  biết biết nước Cộng Hòa Liên Bang Yugoslavi ở Đông Âu được thành lập sau thế giới đại chiến thứ hai, gồm rất nhiều nước khác nhau: Serbia, Bosnia, Kossovo, Armania… Vì những khác biệt về chủng tộc, tôn giáo, văn hóa. Nên những cuộc chiến tranh tương tàn, diệt chủng, tôn giáo xảy ra không ngừng. Năm 1992, Serbia tiến hành cuộc chiến tranh diệt chủng ở Bosnia, thành phố Sarajevo của Bosnia bị vây hảm 3 năm. Mỗi ngày Sarajevo hứng chịu nhiều trận pháo kích và dội bom, nhưng người Bosnian vẫn kiên cường chịu đựng. Một buổi chiều ảm đạm, một quả pháo rơi vào một đám đông đang đứng chờ mua bánh mì cho buổi cơm chiều, 22 người bị chết. Sau đó không lâu thoảng lên trong cái không gian tỉnh mịch im lìm của thành phố chết Sarajevo, tiếng đàn đại hồ cầm, âm thanh khi thì chùng thấp chơi vơi lê thê áo não tê tái… Nỗi buồn đau ngàn đời bất tận, khi thì tức tưởi nghẹn ngào nức nỡ. Những giọt nước mắt khổ đau, khi thì thỏ thẻ tỉ tê – Lời nguyện cầu cho một thuở thanh bình khi vút cao rộn rã niềm hy vọng cuộc chiến sẽ qua đi của người dan Sarajevo  đọa đày… Anh Vedan Smailovic ngồi trên ghế đang cháy dở trước tiệm bánh mì đổ nát buổi chiều và đánh bản nhạc buồn Albinoni Adagio in G. Bản nhạc có sự tích lạ kỳ. Bản nhạc được chắp lại từ những mảnh vụn nhỏ mà người ta đã nhặt được từ một căn nhà đổ nát ở thành phố Dresden Germany sau trận bom khủng khiếp nhất vào những ngày cuối cuộc thế chiến hai. Sau trận bom, không một ngôi nhà nào đứng vững và gần 30 ngàn người chết. Anh Vedan có thể chết bất cứ lúc nào vì bom đạn, bắn sẻ, thế nhưng anh vẫn ngồi đó, stick to it, tiếp tục chơi đàn từng ngày cho đến ngày 22. Bạn bè anh, những người không quen cảm phục sự kiên cường của anh bất chấp bom đạn chọn một góc phố chơi đàn. Tiếng nhạc át cả tiếng bom rền. Và chiến tranh chấm dứt… Câu chuyện không ngừng ở đây. Tại Mỹ, trên tờ báo Newyork times Magazine, tháng 7/1992 đăng hình và câu chuyện của anh Vedan, bà Beliz Brother tập họp 22 nhạc sĩ dại hồ cầm, mỗi người chơi đàn ở 22 góc phố của thành phố Seatle và đến ngày thứ 22, tất cả đến trình diễn trước một tiệm bánh mì sụp đổ với 22 ổ bánh mì cháy xém rơi vãi mọi nơi bên cạnh 22 đóa hoa hồng. Ở thành phố Washington DC, thủ đô nước Mỹ, 22 nhạc sĩ đại hồ cầm hòa tấu trong buổi lễ nhậm chức của Tổng Thống Clinton. Người ta biết chắc chắn động cơ thúc đẩy Tổng Thống Bill Clinton quyết định can thiệp chấm dứt cuộc chiến tranh diệt chủng này là hình ảnh của anh Sedan đang chơi đại hồ cầm, bản nhạc Albinoni’ Adagioin G, và sự can trường, lòng yêu nước nồng nàn của anh Vedan. Trường hợp anh chị em có cơ hội gặp anh Vedan và hỏi anh: Phương châm hành động nào đã đưa anh từ một người Bosnian bình thường thành một người anh hùng của Sarajevo và được khâm phục ở mọi nơi. Tôi đoán câu trả lời của anh sẽ như thế nầy: “Anh chị hãy đến thăm thành phố Luân Đôn vào lúc mùa xuân rạng rỡ vừa mới trở về và lắng nghe tiếng ca rộn rã của chim sơn ca Thrush – Stick to it –Đó chính là châm ngôn hành động của tôi, một người Hướng Đạo!

Đến đây câu chuyện lửa dặm đường đã qua dài, lửa dặm đường cũng gần tàn. Chúng ta tạm ngưng ở đây. Nếu có cơ duyên gặp lại chúng ta sẽ tiếp tục mạn đàm về nguyên lý Hướng Đạo. Thân ái bắt tay trái các anh chị – Namaste!

Bác Sĩ Nguyễn Đức Chánh

Gấu Linh Hoạt – Đạo Gia Lai

 

CHUYỆN LỦA DẶM ĐƯỜNG

MỤC ĐÍCH VÀ NGUYÊN LÝ HƯỚNG ĐẠO

Namaste – Đêm nay lại có cơ duyên gặp lại các anh chị em để tiếp tục mạn đàm về Vũa Trụ Quan và Nhân Sinh Quan Hướng Đạo – Mục Dích và Nguyên Lý Hướng Đạo. Đêm trước chúng ta đã nói đến quan diểm của BP và người Hướng Đạo về sự thành công của cuộc đời. Chúng ta khẳng định rằng: Tiền tài, danh vọng và quyền lực thật sự không dính dáng gì với sự thành công của cuộc sống mỗi người. Với người Hướng Đạo: Thành công là dạt được – HẠNH PHÚC – (TO BE HAPPY) VỚI CUỘC SỐNG CHÚNG TAvà CÔNG CUỘC HÀNG ĐẦU CỦA NGƯỜI HƯỚNG ĐẠO LÀ ĐẠT ĐƯỢC HẠNH PHÚC CHO MÌNH VÀ CHO THA NHÂN.

Anh chị em còn nhớ, tháng 7/2007, tại Hyland Park, Anh Quốc, hàng chục ngàn Hướng Đạo Sinh khắp bốn phương trời hội tụ về đây để kỷ niệm 100 năm Hướng Đạo. Chúng ta tự hỏi: Hướng Đạo là một phương pháp đào luyện con người, một phong cách sống, xử thế và hành động; không phải là một tôn giáo tín ngưỡng, tại sao với thử thách của thời gian năm tháng đã tồn tại hơn một thế kỷ. Chúng ta không ngạc nhiên về sự tồn tại lâu dài của phong trào Hướng Đạo của chúng ta vì Phong Trào Hướng Đạo và phương pháp giáo dục Hướng Đạo có mục đích và nguyên lý đúng.

Đêm nay chúng ta bàn về mục dích và nguyên lý đó:

Tôi bắt đầu với câu hỏi này: Tại sao anh chị em tự nguyện là người Hướng Đạo? Mục dích của anh chị em là gì? Tôi tiên đoán câu trả lời của anh chị em sẽ như thế này:

Nếu anh chị em là Rover Scout, câu trả lời sẽ là: “ sẵn sàng cống hiến thiện chí và giúp ích cho mọi người bất cứ lúc nào”. Nếu anh chị em là một Hướng Đạo sinh thấm nhuần nhuyễn ba lời hứa và 10 điều luật Hướng Đạo, có tinh thần và tâm hồn Hướng Đạo, và mang một ấn tượng sâu đậm của huy hiệu Hướng Đạo “hoa huệ hiệp sĩ và cái nút dẹp việc thiện, châm ngôn sắp sẵn và nụ cười rộng mở” thì câu trả lời sẽ là: “Sắp sẵn, giúp đỡ mọi người bất cứ lúc nào với nụ cười trên môi”

Nếu là một sói giò non thì sẽ dõng dạc rống to: “Sói con mở mắt vễnh tai, mỗi ngày làm vui lòng một người”

Tôi cũng đã có dịp thảo luận với một số Trưởng và đặt ra câu hỏi như thế, đặc biệt là những Trưởng suốt đời tận tụy và một lòng một dạ với Phong Trào Hướng Đạo. giả dụ như Trưởng Trần Trung Du, Hươu Nóng Tính, Liên Đoàn Bạch Đắng Saigon; đã gầy dựng Hướng Đạo trong trại cải tạo Cộng Sản. Trưởng Trần Văn Thanh mê Hướng Đạo còn hơn mê vợ. Nhất là Trưởng Nguyễn Trung Thoại, Ngựa chịu Khó, Đăc trách Báo Liên Lạc của Hướng Đạo Trưởng Niên rất được mến mộ với mục “Mã Thư”. Trưởng Thoại tham dự tất cả các trại Thẳng Tiến từ 1 đến 7, chắc hẳn hương hồn của anh cũng hiện diện tại Thẳng Tiến 8 ở Riverside California. Nhớ một lần tôi từ Mỹ, lái xe lên Montreal thăm anh. Ghé nhà không có anh chỉ gặp Bề trên của anh. Chị Thoại bảo anh ấy ít khi ở nhà, cả ngày ngoài đường lo chuyện Hướng Đạo. Anh Thoại bị bệnh tim nặng, mổ tim open heart surgery+3 bypass, tôi gặp anh trên đường phố Montreal, dáng đi nặng nề với ba lô nặng trĩu trên vai. Tôi đùa với anh: “ Sao anh thực hành lời dạy BP phải không? Hãy tự mình vác hành lý lên mà đi” – Hump your own pack – Canadian saying. Trưởng Thoại cười, vừa thở hổn hển vừa nói giọng Huế: “ Mệt chết mệ nội, BiPi với Bi Piết. Tờ báo Liên Lạc vừa mới in xong, đến bưu điện gởi ngay cho các Trưởng đọc!”. Trời Montreal lúc ấy đã vào thu với gió heo may dìu dịu thổi, thế mà tôi vẫn thấy mồ hôi đổ dài trên má của Trưởng. Tôi đỡ lấy cái ba lô nặng đầy ắp những tờ báo còn thơm mùi giấy và mực in. Hai anh em thả bộ lên bưu điện cách xa hơn một dặm. Tôi hỏi anh Thoại: “Sao mê Hướng Đạo dữ rứa? Bề trên của anh than phiền lắm đó!”. Đây là câu trả lời của Trưởng Thoại, Trưởng thanh và Trưởng Du, câu trả lời rất ngắn và gọn: “CHƠI HƯỚNG ĐẠO VUI”

Tất cả những câu trả lời của Tráng, Thiếu, Sói con, thêm vào câu trả lời của ba Trương Thoại, Thanh, Du; thật sự đã thể hiện và bao hàm đầy đủ trọn vẹn một trong những nguyên lý Hướng Đạo: Người Hướng Đạo có hạnh phúc vì đã đem hạnh phúc đến cho mọi người. Nguyên lý này đã được BP diễn đạt như sau:

Tôi tin rằng công cuộc hàng đầu trong đời sống Hướng Đạo của chúng ta là hạnh phúc. Mục đích tối hậu và cao cả của người Hướng Đạo là sống với niềm hạnh phúc đích thực khi đem lại hạnh phúc và niềm vui cho người khác. Con đường ngắn và chắc chắn để đi đến hạnh phúc là tạo hạnh phúc cho tha nhân, và để được hạnh phúc lâu bền thì diều nên làm là không ngừng làm việc thiện”

(“I believe that our first business in life is to be happy, the shortest and most certain way to happiness is to make other happy. In order to be continually  happy, the thing is to be continually doing good turn:) BP

 

Thoạt nghe nguyên lý này có vẻ mang tính vị kỷ và nghịch lý (paradox) nhưng thực nghiệm thực tế cho ta khẳng định nguyên lý này là chân lý!

Kark Marx, một triết gia, một nhà kinh tế chính trị Đức đã khẳng định trong một tham luận của ông: “Người sung sướng hạnh phúc nhất là người đem hạnh phúc cho nhiều người – Experience praises the most happy the one who made most other happy”. Nếu anh chị em là một con chiên thuần thành của Đấng Christ thì anh chị em cũng hiểu rằng God đã tạo dựng ra chúng ta và mong chúng ta được hạnh phúc; cách tốt nhất để đạt được hạnh phúc là bằng mọi giá đem hạnh phúc đến cho người khác bằng cách làm việc thiện cho tha nhân… Đó là lý do Chúa đã rao giảng 10 Commandment, với điều răn số 2: LOVE YOUR NEIGHBOR –  Hãy yêu thương đồng loại của con. (Theo tôi, chữ Neighbor mang ý nghĩa to lớn hơn là người kế cận)

Nếu các anh chị em là người thấm nhuần tư tưởng và triết lý nhà Phật, các anh chị em sẽ thấy rằng: Khi ta sống đời sống Hướng Đạo thực sự ta đã sống và thực hành trí hạnh thứ ba trong bốn trí hạnh của người con Phật… Từ, Bi, Hỷ, Xả – Four divine abodes or four unlimited states of mind – Thật sự các Hán từ này rất khó hiểu và chữ Hỷ không diễn đạt hết cái ý nghĩa của trí hạnh thứ ba này. TỪ (Loving-kindness), BI (Compassion), HỶ (Astruistic joy), XẢ (Equanimity). Trí hạnh thứ ba tương đồng với nguyên lý Hướng Đạo: Vui cái vui của tha nhân, niềm vui đầy vị tha, cái vui tự dưng đến với ta khi ta đem đến nguồn vui cho người khác. Trong kinh Digha Nikaya Sutra (The long discourse of the Buddha) Đức Phật đã giảng giải như thế này: “ Monk, hãy vui cái vui của chúng sanh, đừng sợ làm việc thiện, đó là thể hiện của hạnh phúc, những gì ước ao mong muốn và trân trọng đó chính là việc thiện”. Ngài cũng nhắn nhủ rằng hãy gội rửa đi cái óc hẹp hòi vị kỷ và thay vào đó lòng nhiệt thành cứu độ chúng sinh.

Hàng ngàn ngọn nến có thể thắp sáng từ một ngọn nến và ánh sáng của ngọn nến này không thể vì thế mà giảm thiểu đi vì bị chia sẻ (Thousand of candles can be lighted by a single one and the light of this one will not be dimmer. HAPPINESS NEVER DECREASE BY BEING SHARED)

Tôi xin lấy lời giảng này của Buddha để kết thúc câu chuyện “Đường” đêm nay về nguyên lý Hướng Đạo, nguyên lý mà nếu anh chị em thâm hiểu giữ gìn và phát huy với trí tuệ và con tim của mình thì Phong Trào Hướng Đạo mà chúng ta trân trọng không những đã tồn tại hơn một thế kỷ, nhưng sẽ tồn tại lâu dài trong nhiều niên kỷ tương lai. Với niềm hy vọng đó, tôi chấm dứt câu chuyện “Đường” đêm nay!

Thân ái bắt tay trái anh chị em và Namaste!

Bác Sĩ Nguyễn Đức Chánh

Gấu Linh Hoat

Đạo Gia Lai

 

ĐẠO ĐỨC HƯỚNG ĐAO

Namaste- Đêm nay lại có cơ duyên ngồi lại với anh chị em để tiếp tục mạn đàm về triết lý Hướng Đạo. Đến đây, chúng ta đã bàn luận về vũ trụ quan Hướng Đạo, Nhân sinh quan Hướng Đạo, Nguyên lý và mục đích của Phong trào Hướng Đạo, Phương châm sống và hành động của người Hướng Đạo. Đêm nay ta mạn đàm về Đạo Đức Hướng Đạo.

BODHI DHARAMA đến nước Tàu để truyền đạo Bụt. Sau sáu năm, đã đến lúc ngài phải về lại cố quốc. ngài bảo rằng: Đã đến lúc ta phải ra đi, nhưng để được an tâm, ta muốn biết các con đã ngộ đạo Bụt đến mức nào, đã nắm được cái tinh hoa thâm sâu của đạo Bụt chưa, ta muốn hỏi các con vài câu. Sau khi tỳ kheo Tao-Fu trả lời xong câu thứ nhất Dharma bảo: Đúng, con đã nắm được thịt của ta. Tỳ kheo ni Tsung-Ch’ih trả lời hoàn toàn câu thứ hai, Dharma rất hân hoan bảo rằng: Con đã nắm được da của ta. Một đệ tử khác Tao-Yu trả lời xong câu thứ ba, Dharma mĩm cười bảo: Quá ư là đúng, con đã nắm được xương của ta. Sau khi tỳ kheo Hui-K’e thuyết giảng câu thứ tư, Bodhi- Darma bảo: con đã nắm được tủy của ta. Bodhi Dharma nét mặt hân hoan bảo rằng: Các con đã thật sự ngộ đạo Bụt, ta rất an lòng ra đi.

Đêm nay chúng ta mạn đàm về Thịt – Da – Xương – Tủy Hướng Đạo. Các anh chị em biết đó là gì rồi phải không? Đó là Đạo Đức Hướng Đạo

BP khẳng đình rằng: “Một xứ sở, một dất nước thành công thực sự không phải bởi sức mạnh của khí giới, nhưng bởi phẩm hạnh, đạo đức của người công dân. Để một người đạt được thành công, phẩm hạnh đạo đức cần thiết hơn uyên bác” (a nation owes its success, not so much to its strength in armament, as to the amount of character in its citizens. For man to be successful in life, character is more essential than erudition). Vì thế nên phương pháp giáo dục Hướng Đạo là phương pháp dao luyện tính khí, đạo đức. The whole of scouting is practically directed to character – Making. ĐẠO ĐỨC HƯỚNG ĐẠO là Phương tiện để người Hướng Đạo đạt được cứu cánh của phong trào Hướng Đạo: Lý tưởng phục vụ tha nhân và phụng sự đấ nước.

ĐẠO ĐỨC bao gồm nhiều phẩm hạnh khác nhau, nhưng đạo đức mà người Hướng Đạo nuôi dưỡng thật sự dơn giản và thực dụng (practical) đó là “TỪ TÂM” “kindly spirit, the kindness” BP không ngừng bàn luận về Từ Tâm, sự tử tế và ý thức phục vụ (service), như một sợi chỉ chạy xuyên xuốt, trong các sách HƯớng Đạo của BP: Scouting for boys – Handbook for instruction in good Citizenship – Rovering to success – A guide for young manhood – Adventuring to Manhood – Aid to scoutmastership – Theory of scout training.

Nói về TỪ TÂM (kindly spirit, the Kindness) người Tây phương bảo rằng: Chỉ có súc vật mới ngoảnh mặt làm ngơ trước những khổ đau của con người để lo cho bộ lông của riêng mình. Ở Phương Đông, Lao Tzu trong kinh Tào Te bảo rằng: “Người tử tế với người tử tế, người tử tế với người không tử tế, vì tính tự nhiên của vũ trụ là tử tế và từ tâm”. (He is kind to the kind, He is kind to the unkind, for the subtle nature of the universe is kind). Trong kinh Hua Hu, Lao Tzu nói: Virtue is the very nature of one’ being – Đạo đức là bản thể của con người. Từ ngàn xưa, ông bà ta đã nói: Từ tâm, sự tử tế có trong mỗi một con người, mỗi một nhà, mỗi một giòng họ, mỗi một dân tộc. Hãy đánh thức nó, đặt nó lên bàn thờ tổ tiên hay lễ đài quốc gia, bởi thiếu nó thì một cá nhân, một cộng đồng, dù có nổ lực tột bực, và chí hướng dẫu cao xa đến mức nào cũng không đạt được thành tựu gì. Hãy hướng trẻ con, và ngay cả người lớn đầu tiên vào việc học làm người có từ tâm tử tế trước khi mong muốn và chăn dắt họ trở thành người uyên bác, tài giỏi và quyền lực. Năng lực uyên bác mà không có đạo đức thì phá hoại. Các con em nước Nhật được khai tâm ngay giờ học đầu tiên ở trường là hai chữ CẢM THÔNG (Empathy) – Các thầy giáo nói với các trẻ như thế này: Thầy tội nghiệp và thương cho các con. Các con đã sinh ra và lớn lên trên một dất nước nhỏ hẹp, không có nhiều tài nguyên, nhiều thiên tai, để sống còn và để hạnh phúc với cuộc sống của các con, các con hãy cảm thông (empathy), hãy có từ tâm, tử tế với tất cả mọi người, giúp họ cũng được sống hạnh phúc như con và giúp đất nước các con tốt đẹp hơn, mỹ miều hơn.

Trở lại Đạo Đức Hướng Đạo, Người Hướng Đạo thuần thành hiện thực hóa cái từ tâm, sự tử tế thành những việc thiện, nhiều, ít, lớn nhỏ vì tựu trung: Từ tâm (với biểu hiệu cụ thể là việc thiện) là thuần nhất, không sàng lọc như những giọt nước mưa rớt nhẹ nhàng từ thiêng đàng xuống đến trần gian đem ân phước cho cả hai, người cho cũng như người nhận (Shakespeare). Nếu anh chị em có dịp đến thăm trại Gilwell ở Anh, các anh chị sẽ được chiêm ngưỡng một bức tượng đồng đen con trâu. Tôi kể cho anh chị câu chuyện của bức tượng nầy: Hướng Đạo sinh ở Mỹ lên đến ba triệu, đó là kết quả của một việc thiện của một em thiếu sinh. Phong trào Hướng Đạo Mỹ được khỏi đầu bởi một việc thiện của một thiếu sinh Hướng Đạo Anh. Em thiếu sinh đã tình nguyện hướng dẫn dường cho một Gentleman xem như làm việc thiên của em mỗi ngày. Khi người này, muốn thù lao em để trả ơn, em trả lời một cách nghiêm nghị: “Dạ không, rất cám ơn ngài, tôi là một Hướng Đạo!”

“Một Hướng Đạo, là cái gì thế?” Ông chưa bao giờ nghe đến Hướng Đạo là gì! Ông ta hỏi em thiếu sinh này và cuối cùng ông tìm đến trụ sở hội Hướng Đạo Anh ở Luân Đôn và tìm hiểu Phong Trào Hướng Đạo.

 

Ông này là một người Mỹ. Ông trở về Mỹ mang theo câu chuyện mang dầy tình huynh đệ Hướng Đạo thắm thiết của một Hướng Đạo sinh sẵn sàng làm việc thiện cho bất cứ ai muốn giúp đỡ, nhưng sẽ không nhận bất cứ tưởng thưởng nào.

Lý tưởng Hướng Đạo được chấp nhận nhanh chóng bởi mọi người, và phong trào Hướng Đạo bừng nỡ và lan rộng khắp toàn nước Mỹ. Đó là thành quả to lớn của một việc thiện nhỏ nhoi của một em thiếu sinh Hướng Đạo.

Hướng Đạo Mỹ tặng Hội Hướng Đạo Anh một món quà tạ ơn “thank-offering” cho nghĩa cử này là bức tượng đồng đen hình con trâu Mỹ, trao tặng cho người Hướng Đạo không biết tên (unknown scout), và hoàng tử xứ Wales đã khánh thành khi bức tượng được đặt tại Trại Trường Gilwell.

BP bảo rằng là một Hướng Đạo , các anh chị em luôn được khuyến khích theo gương Thanh George khi đương đầu với những khó khăn trở ngại và tinh thần nghĩa hiệp của vua Athur và các hiệp sĩ của ông. Nếu các anh chị làm được như thế là các anh chị đã sống và hành động theo đạo đức Hướng Đạo.

Nói về Saint George, BP bảo rằng: “Every Sout a St George”. St George là biểu tượng cho Hướng Đạo Sinh và Hướng Đạo Sinh nên hiểu rõ St George. St George là Thánh bảo chủ, patron Saint của England, của kỵ binh và Hướng Đạo. St George sanh ra tại Cappadocia vào năm AD.393, ông vào kỵ binh lúc 17 tuổi, nổi tiếng rất nhanh vì tài giỏi can cường.

Một hôm ông đến thành phố Salem, gần đó có một con thủy quái, dân chúng phải dâng cho thủy quái mỗi ngày một người được chọn bởi bốc thăm. Ngày ông ta đến thành phố là ngày công chúa Cleolinda được chọn để dâng cho thủy quái. St George cương quyết cứu công chúa, ông giết chết thủy quái. Sau đó ông trở lại quê nhà và biết rằng phái Diocletian tuyên bố chống lại Christians, ông xé bỏ những cáo thị, bỏ xuống đất và dẫm đạp lên những bản cáo thị đó. Vì hành động này ông bị bắt và bị kết án tử hình. St George là điển hình cho người Hướng Đạo noi theo. Có nghĩa là khi ông ta đối đầu với với khó khăn, dù to lớn, ngay như một thủy quái, ông sẽ không tránh né, không sợ hãi, nhưng tiến lên với tất cả sức lực của mình. Mặc dù không được trang bị đầy dử, chỉ với một cay giáo, ông tấn công, với hết sức mình, và cuối cùng đã chiến thắng. Đây đúng là Phương thức hành động khi một Hướng Đạo Sinh phải đương đầu với những khó khăn trở ngại. Ngày St George là ngày 23 tháng 4, vào ngày này, tất cả các Hướng Đạo Sinh nhắc nhở và suy gẫm lại về lời hứa và luật Hướng Đạo.

BP bảo rằng Hướng Đạo sinh có danh dự và tinh thần thượng võ, nghĩa hiệp, “honour and chilvary” của King Athur và hiệp sĩ của ngài (Knight), 1600 năm trước đây. King Athur là con của vua South of England and Wales, nhưng sống với bà con và không ai biết ông là hoàng tử. Khi vua cha qua đời, không biết ai là người kế vị. Vào thời đó, trên sân nhà thờ ở Canterbury có một thanh kiếm cắm trên tảng đá lớn viết: “Ai có thể rút kiếm ra khỏi tảng đá này là vua nước Anh”. Rất nhiều anh hùng hào kiệt đến thử nhưng đều thất bại. Cuối cùng vào một ngày, một người anh họ của Athur tham dự vào một cuộc thi kiếm nhưng quên đem theo kiếm của mình và nhờ Athur về tìm. Athur không tìm ra kiếm nhưng nhớ ra cây kiếm cắm trên hòn đá ở nhà thờ. Ông ta đến đó và rút kiếm ra không mấy khó khăn. Sau trận đấu, Athur đem kiếm cắm lại vào tảng đá. Được tin như thế, các anh hùng hào kiệt lại đến thử một lần nữa. Tất cả đều thất bại, chỉ có Athur làm được. Athur được chấp nhận là vua. Vua Athur rất can cường và nghĩa hiệp. Ông ta và các hiệp sĩ vào thời đó có bổn phận luôn luôn sắp sẵn để dánh bại bất cứ ai làm nhục quốc gia; những ai tàn ác với đàn bà, những ai không có danh dự và thiếu trung thực. Chilvary – Luật Hiệp Sĩ (Order of Knight – được bắt đầu 1600 năm trước bởi King Athur). King Athur lấy công chúa Guinevere con vua Leodegrance. Vua Leodegrance cho con gái một cái bàn tròn để làm quà cưới ( Bàn này vẫn còn giữ tại Winchester). Vào ngày đám cưới, vua Athur thành lập hội Hiệp Sĩ cùng ngồi quanh bàn này để bàn luận nội quy, nhiệm vụ, trách nhiệm của những Hiệp Sĩ, cho nên được gọi là “Hiệp Sĩ bàn tròn” – Knight of the round table.

Đến đây câu chuyện “Đường” đã quá dài, lửa dặm đường củng sắp tàn, chúng ta ngừng tại đây. Nếu có duyên gặp lại, chúng ta sẽ mạn đàm tiếp về Đạo Đức Hướng Đạo, thân ái bắt tay trái anh chị em. Namaste

LỬA DẶM ĐƯỜNG

 

Namaste – Đêm nay lại có cơ duyên cùng ngồi với anh chị em để tiếp tục mạn đàm về triết lý sống Hướng Đạo. đêm trước chúng ta đã mạn đàm về Đạo đức Hướng Đạo. BP và chúng ta khẳng định rằng: Một xứ sở, một dất nước, một thành công thật sự không phải bởi sức mạnh của vũ khí, nhưng bởi phẩm hạnh đạo đức của người dân. Để một người thành công phẩm hạnh đạo đức cần thiết hơn việc uyên bác – A nation owes its success, not so much to its strength in armament, as to the amount of character in its citizenz, For a man to be successful in life; CHARACTER IS MORE ESENTIAL THAN ERUDITION. Vì thế, nên phương pháp giáo dục Hướng Đạo là phương pháp đào luyện tính khí và đạo đức. The whole of Scouting is practically directed to the Character Making, Đạo đức Hướng Đạo là cứu cánh của phương pháp giáo dục và là phương tiện để thực hiện cứu cánh của Phong Trào Hướng  Đạo: Phục vụ tha nhân và phục vụ đất nước.

BP bảo rằng: Nếu các anh chị sống và hành động theo gương của Thánh George hay của các Hiệp Sĩ thời vua Athur thì thật sự các anh chị đã sống và hành động với Đạo Đức Hướng Đạo: Every Scout a St George, every Sout a Knight

Những phẩm hạnh đạo đức của Thánh George và các Hiệp Sĩ vua Athur được thể hiện trong luật Hiệp Sĩ – Knight Codes có từ thời vua Athur năm 500 AD và được viết thành văn: Order of Saint George. Những luật nầy được viết lại vào thời vua Henry VII như sau:

  • Những Hiệp Sĩ không bao giờ cởi áo giáp trừ khi ngủ, luôn luôn sắp sẵn.
  • Phiêu lưu mạo hiểm để xứng đáng với danh hiệu của mình.
  • Bảo vệ người cùng khổ và kẻ yếu
  • Sẳn sàng giúp dở mọi người
  • Không xâm phạm người khác
  • Sẵn sang bảo vệ dất nước
  • Làm việc cho danh dự chứ không vì tiền bạc
  • Không bao giờ từ bỏ lời hứa dù bất cứ lý do gì
  • Hy sinh bản thân mình cho danh dự của đất nước mình
  • Thà chết vinh còn hơn sống nhục

BP cũng nói đến luật của người Hiệp Sĩ Nhật – Bushe-Samurai được gọi là Bushido Code. Luật này cổ võ các hiệp sĩ Nhật nên chọn sự hàn vi hơn là phú quý – Poverty in place of wealth.

  • Khiêm nhường thay vì huênh hoang khoác lác – Humility in place ostentation
  • Kín đáo thay vì khoe khoang – Reserve in place of advertisement
  • Hy sinh thân mình thay vì vị kỷ cá nhân – Self sacrifice in place of selfness
  • Nghĩ đến tiền đồ đất nước thay vì bản thân mình – Interest of the state in place of those of the individual.

BP nêu rõ rằng: Lời Hứa và Luật Hướng Đạo bắt nguồn từ Luật Hiệp Sĩ Anh – Knight code và Luật Hiệp Sĩ Nhật – Bushido và đạo đức HƯớng Đạo được thể hiện trong đó.

Đêm nay chúng ta sẽ đề cập đến những phẩm hạnh đạo đức của ngườ Hướng Đạo.

  • Người Hướng Đạo trọng DANH DỰ, ai cũng tin vào danh dự của người Hư – Đây là cái phẩm hạnh hàng đầu của người Hướng Đạo. Trong vương quốc Anh, những ai với tài năng đức độ đã ít nhiều làm cho thế giới tốt đẹp hơn, cho những người chung quanh mình có cuộc sống dễ chịu hơn và hạnh phúc hơn thì được phong tước hiệu Hiệp Sĩ – Kinght – Trong lễ phong nhậm, giây phút nghiêm trang và có ý nghĩa nhất là khi nhà vua đặt mũi kiếm vàng lên vai người Kinght và đặt tay trái lên cổ người ấy và bảo rằng: Đây chính là cái yếu huyệt của Ngươi, điểm nhạy cảm nhất của Ngươi, Ngươi bằng mọi giá phải bảo vệ ch o bằng được ngay phải hy sinh thân xác của mình. Đó là DANH DỰ. Với người Tráng Sinh, những cám dổ dù mạnh mẽ đếm mức nào cũng không thể làm điều bất lương hoặc mờ ám. Không bao giờ đi ngược lại Lời Hứa của mình. Lời nói của người Tráng Sinh có giá trị như một khế ước. Sự thật và sự thật hoàn toàn – A rover’s word is as good as his bond – The truth and nothing but the truth for the Rover.
  • Người Hướng Đạo biết HY SINH THÂN MÌNH – Self-sacrifice. Một trong những gương hy sinh cao đẹp của Đại Úy Lawrence Oates, một thành viên trong toán thám hiểm Nam Cực – Scott’ Last Expedition. Toán thám hiểm đến được Nam Cực vào ngày 18 tháng Giêng nam 1912 nhưng thất vọng khi biết rằng một nhà thám hiểm gốc Na Uy, Roald Amunsden đã đến đó chỉ một hai tuần trước. Trên đường trở về gặp phải bảo tuyết và khí hậu lạnh băng giá, một người chết. Đại Úy Oates cả hai tay chân đều bị frost-bitten trầm trọng và ông ta biết rằng ông là gánh nặng cho đoàn thám hiểm. Đại uý Scott đã viết về Oates như thế này: Mặc dù đau đớn đến cực độ qua nhiều tuần lễ, nhưng ông không bao giờ than van rên xiết, luôn vững tin và hy vọng cho đến giờ phút cuối cùng Một buổi sáng ông ta thức dậy, trời đang bảo tuyết, rất bình thản, ông ta bảo rằng: Ta đi ra ngoài một chốc thôi. Ông ta đi trong cơn giông bảo, bóng ông mờ dần trong màn tuyết dày đặc và chúng tôi không thấy ông đâu nữa. Chúng tôi biết ông đi tìm cái chết, hành động tự hy sinh của một người đầy đảm lược để làm nhẹ gánh cho người khác.
  • Người Hướng Đạo KHÔNG VỊ KỶ Các anh chị chắc vẫn còn nhớ đến câu nói của Shandiva: Hạnh phúc trên thế gian này đến từ suy nghĩ về người khác, và những khổ đau của ta đến khi ta chỉ nghĩ đến riêng ta – All the happiness there is on the world comes from thinking about others, and the sufferings comes from preoccupation with your self – Các anh chị có nhớ Đại Úy John Smith, ông ta là một nhà thám hiểm Anh, là một Hướng Đạo, một trong những câu nói ông ta rất thích là: Were born, not for ourselves, but to do good others – Ta sinh ra không phải cho ta nhưng để làm điều lành cho người khác. Đừng bao giờ quên nguyên lý và mục đích của Luật Hướng Đạo là đạp đổ cái ta vị kỷ và dưa đẩy vào đó cái thiện chí và sự giúp đở tha nhânThe principle underlying the scout law knocks out self and shoves in good will and helpfulness to other – BP. Một khi các anh chị đã đặt mình vào vị thế sẵn sàng giúp đỡ mọi người, các anh chị thật sự đã bước lên mức cao hơn trên cái thang đưa anh chị đến thành công – Đó là hạnh phúc. SỰ HY SINH LÀ HẠT MUỐI CỦA SỰ PHÚC VỤ – Sacrifice is the Salt of Service.
  • Người Hướng Đạo TRUNG THÀNH VỚI NGƯỜI KHÁC. Sựn trung thành thật sự là sự kết tinh từ tinh thần trách nhiệm – Responsibility – tinh thần tự chế – self discipline – self control – tinh thần hy sinh – self sacrifice – và sự can đảm – courage. Nói đến sự trung thành nhắc tôi nhớ đến Trưởng Nogi của nước Nhật. Trưởng Kitchener (tác giả câu nói bất hủ – Khi đã là Hướng Đạo mãi mãi là Hướng Đạo – Once Scout always scout – Là Bộ Trưởng Quốc Phòng Anh đã mời tướng Nogi và đô đốc Togo đến thăm Liên Đoàn Hướng Đạo của Trưởng Kitchener, sau đó không lâu, Tướng Nogi tự sát khi Nhật hoàng qua dời. Trung thanh với nhiệm vụ cũng được biểu lộ bởi những người lính La Mã hồi xưa nhất định không rời vị trí của mình trong khi thành phố Pompeii bị chôn vùi dưới tro lửa và phún thạch từ núi lửa Vesuvius. Thân xác họ vẫn còn đó với bàn tay che mũi miệng để không hít tro bụi giết người.
  • Người Hướng Đạo KHIÊM NHƯỜNG – Humility – theo đúng như lời khuyên của Lao Tzu: Sức khỏe hơn người nên giữ bằng sự nhút nhát. Công lao to lớn hơn thiên hạ nên giữ bằng sự khiêm cung – Humility. Đặt thân mình sau thế mà thân mình dứng trước – Gat thân mình ra ngoài thế mà thân mình vẫn còn. Hoặc người biết không nói, người nói không biết – He who knows it speaks not, he whospeaks knows not.
  • Người Hướng Đạo NGAY THẲNG THẤT THÀ – Sự thật thà thật sự cũng là một hình thức của danh dự. Sự lường gạt luôn đi đôi với sự mờ ám – Underhand thing to do – Bất cứ khi nào các anh chị có ý định lường gạt để thắng trò chơi hay thấy thất vọng khi trò chơi không mấy thuận lợi cho mình, hãy tự nhủ rằng: Tựu trung đấy cũng là một trò chơi, dù có thua thì cũng chẳng chết choc gì. Không có ai có thể thắng hoài thắng mãi, cứ đeo riết thì cuối cùng cái thắng cũng về tay ta. Dừng bao giờ quên, bất cứ khi nào bại trận, nếu anh thật sự là người Hướng Đạo, anh chị sẽ hoan hô và khen ngợi những đối thủ. Nguyên tắc này luôn luôn được áp dụng trong tất cả các trò chơi hoặc các cuộc thi đua Hướng Đạo. hãy cầu nguyện: God giúp chúng con thắng, nhưng nếu chúng con không thắng được thì hãy làm cho chúng con những người bại trận tốtOh God help me to win, but if can’t win, make me a good loser
  • Người Hướng Đạo LỄ ĐỘ NHÃ NHẶN VÀ LỊCH SỰ – Politess – Người ta bảo rằng không ai lễ phép nhã nhặn và tế nhị hơn vua Julius Caesar. Một lần vua được thiết đãi cơm chiều bởi một người nông dân nghèo, anh ta dâng lên vua một đĩa dưa chua, nghĩ rằng đây là loại rau cải mà nhà vua rất ham thích. Caesar biểu lộ cự lễ phép và tế nhị bằng cách ăn một cách rất ngon lành, mặc dù miệng bị cháy bỏng và ông ta thật sự không muốn ăn. Ở Tây Ban Nha, khi anh hỏi chỉ dẫn dường, anh ta không những chỉ cho anh mà còn cất nón khỏi đầu và bảo rằng thật sự là một vinh dự được giúp anh chị, đôi khi đưa anh chị đến tận nơi. Những người đánh cá Dutch to lớn gồ ghề đi choán hết lối đi. Nhưng khi có người lạ đi tới thì tự động đứng sang bên dường cất nón tươi cười chào đón. Một biểu hiện của sự lễ phép, nhã nhặn, tế nhị mà những người Hướng Đạo không bao giờ quên đó là cám ơn về sự tử tế Kindness – mà mình nhận được. Một món quà không phải thật sự của anh chị trước khi anh chị nói cám ơn người cho mình. A present is not yours till you have thanked for it. Anh chị chưa chấm dứt một buổi cắm trại, mặc dù anh chị đã hạ lều, đồ đạt vào ba lô, dọn dẹp sách sẽ đất trại cho đến khi anh chị nói lời cám ơn với người chủ đất đã cho anh chị cắm trại và cám on God đã cho anh chị một ngày cắm trại thú vị.

Vì vậy nên trước khi chấm dứt tôi xin cám ơn tất cả đã lắng nghe câu chuyện Đường đêm bay. Đến đây câu chuyện đã quá dai, lửa dậm đường cũng gần tàn. Cho phép tôi tạm dừng ở đây. Nếu có duyên gặp lại các anh chị, chúng ta sẽ mạn đàm Triết Lý sống Hướng Đạo – Đạo đức Hướng Đạo.

Bác Sĩ Nguyễn Đức Chánh

Gấu Linh Hoạt

Đạo Gia Lai

 

GIÁO DỤC HƯỚNG ĐAO

 

Namasty – Đêm nay lại có cơ duyên cùng anh chị em tiếp tục mạn đàm về TRIẾT LÝ SỐNG HƯỚNG ĐẠO. Đêm trước chúng ta đã bàn về ĐẠO ĐỨC HƯỚNG ĐẠO. Baden Powell và chúng ta khẳng định rằng: Một xứ sở, một đất nước thành công, phẩm hạnh đạo đức cần thiết hơn là sự uyên bác – “A nation owes its success, not so much to its strength in armament, as to the anount of character in its citizens. For a man to be successful in life. CHARACTER IS MORE ESSENTIAL THAN ERUDITION”. Vì thế nên Phương pháp giáo dục Hướng Đạo là phương pháp đào luyện tinh khí và đạo đức. “The whole of scouting is practically directed to CHARACTER MAKING”Đạo đức Hướng Đạo là cứu cánh của phương pháp giáo dục Hướng Đạo và là phương tiện để thực hiện cứu cánh của Phong Trào Hướng Đạo – Phục vụ tha nhân và phụng sự đất nước.

BP bảo rằng NẾU: các anh chị sống và hành động theo gương của Thánh George hay của các Hiệp Sĩ thời vua Athur thì thật sự các anh chị đã sống và hành động với đạo dức Hướng Đạo. Every Scout a Saint George, every Scout a Knight.

Những phẩm hạnh đạo đức của Thánh George và các Hiệp Sị thời vua Athur được thể hiện trong luật Hiệp Sĩ – Knight Code – có từ thời vua Athur năm 500AD. Và được viết thành văn: Oder of Saint George. Những luật nầy được viết lại vào thời vua Henry VII và trong Bushido Code của Hiệp Sĩ Nhật Bushe. Chúng ta đã khẳng định rằng: Người Hướng Đạo TRỌNG DANH DỰ ai cũng tin vào danh dự người Hướng Đạo – Đây là cái phẩm hạnh hàng đầu của người Hướng Đạo. Người Hướng Đạo biết HY SINH THÂN MÌNH – self sacrifice,  Người Hướng Đao KHÔNG VỊ KỶ – unselfishness. Nguyên lý và mục dịch của Luật Hướng Đạo là đạp đổ cái ta vị kỷ và đưa đẩy vào đó cái thiện chí và sự giúp đở tha nhân – The principle underlying the scout law knocks out self and shoves in good – will and helpfulness to other –  BP Một khi anh chị đặt mình vào cái vị thế sẵn sang giúp dỡ người khác, các anh chị đã thật sự bước lên một mức cao hơn trên cái thang đưa anh chị đến thành công. Đó là hạnh phúc. SỰ HY SINH LÀ HẠT MUỐI CỦA SỰ PHÚC VỤ – Sacrifice is the salt of service. Người Hướng Đạo TRUNG THÀNH với người khác. Sự trung thành thật sự là sự kết tinh từ tinh thần trách nhiệm – Responsibility – tinh thần tự  chế – self discriplineself control – tinh thần hy sinh – self sacrifice – và sự can đảm – courage. Người Hướng Đạo KHIÊM NHƯỜNGHumility – theo đúng như lời khuyên của Lao Tzu – sức khỏe hơn người nên giữ bằng sự nhút nhát. Công lao to lớn hơn thiên hạ nên giữ bằng sự khiêm cung – Humility – Đặt thân mình sau thế mà thân mình đứng trước – gát thân mình ra ngoài thế mà thân mình vẫn còn. Người Hướng Đạo NGAY THẲNG THẬT THÀ – Honesty, sự thật thà thật sự cũng là một hình thái của danh dự. Sự lường gạt luôn đi đôi với sự mờ ám – underhand thing to do – God. Help me to win, but if I can’t win, make me good loser. Người Hướng Đạo LỄ ĐỘ NHÃ NHẶN và LỊCH SỰ Politeness, Courtesy – Biểu hiện của sự lễ phép, nhã nhặn, tế nhị mà những người Hướng Đạo không bao giờ quên, đó là cám ơn và sự tử tế – Kindness – mà mình nhận được. Một món quà không phải thực sự của anh chị trước khi anh chị nói cám ơn người cho mình. “A present is not yours till you have thanked for it”. Anh chị chưa chấm dứt một cuộc cắm trại mặc dù các anh chị đã hạ lều, bỏ đồ dạc vào ba lô, dọn dẹp sạch sẽ đất trại, cho đến khi anh chị nói lời cám ơn với chủ đất đã cho anh chị cắm trại và cám ơn God đã cho anh chị một ngày cắm trại thú vị.

Đêm nay chúng ta tiếp tục mạn đàm về những Phẩm hạnh Đạo Đức người Hướng Đạo

  • Người Hướng Đạo biết TRÂN TRỌNG SỰ CÔNG BẰNG, YÊU CÔNG LÝ, BIẾT TON TRỌNG LUẬT CHƠI (Fair play). God đã tạo dựng một thế giới tràn đầy chân thiện mỹ để con cái Chúa chia sẽ tận hưởng một cách công bằng. Khi người Anh đến khai phá nước Tân Tây Lan (New Zealand), thổ dân ở đó dánh trả kịch liệt. Một lần đang đánh nhau, một Maoris cầm cờ trắng đến gặp người Anh yêu cầu không được tấn công họ, ít nhất 3 ngày, do vì họ không còn đủ đạn dược phải chờ tiếp viện. Viên sĩ quan Anh OK. Một lần khác nữa, Maoris cũng yêu cầu ngưng bắn, lý do là quân Anh đang đóng quân ở hồ nước mà người Maoris dung để uống. Người Maoris khát nước quá không cầm súng nổi nên đề nghị người Anh dời quân đi chỗ khác. Viên Sĩ quan Anh cũng OK. Diều thú vị là sau đó người Maoris tự động ngưng đánh vì cho rằng không có lý do gì để đánh nhau với người tốt. Tôi đoan chắc với anh chị người sĩ quan này là một Hướng Đạo. Người Anh thấm nhuần cái ý thức công bằng và công lý của những Hiệp Sị từ hàng ngàn năm.
  • Người Hướng Đạo LẠC QUAN- BP bảo rằng sự khác biệt của người Hướng Đạo là tính lạc quan Hướng Đạo. Một trong các luật của Hướng Đạo nghe có hơi kỳ cục là người Hướng Đạo cười và huýt sáo mồn càng nhiều càng hay, nói một cách bóng bẩy, người Hướng Đạo gặp khó khan vẫn vui tươi. Trong khó khăn, khi phiền muộn, khi bệnh hoạn nếu chúng ta cố gắng tạo nụ cười thì thật sự một nửa khó khăn sẽ mất đi. Nụ cười thể hiện một nội tâm hồ hởi phấn khởi, thiện ý và sự thân hữu. Nụ cười là cái chìa khóa bí mật mở tung mọi con tim (A smile is a secret key that unlocks many heart). Có hàng ngàn ngôn ngữ ở trên đời, nụ cười có thể thay tất cả. Cười và cười nhiều được xem như một thước đo sự thành công của mọi người ở đời nầy (Ralph Waldo Emerson). Người HƯớng Đạo lạc quan và yêu cuộc sống, sẵn sàng chấp nhận những khó khăn thử thách cho rằng những khó khăn là nững hạt muối đem lại hương vị đậm đà cho cuộc sống. Với ý thức tính vô thường của sự việc, những khó khăn  cũng như thuận lợi đều là tạm thời, đến rồi đi. BP bảo rằng sau đám mây đen là mặt trời rạng rỡ, một con mưa báo hiệu cho một ngày tạnh ráo.
  • Người Hướng Đạo THÂN HỮU. Là bạn bè với tất cả mọi người không phân biệt mọi nơi. BP mong muốn tất cả là KIM, đứa trẻ được mệnh danh là người bạn trẻ của toàn thế giới, một nhân vật trong STORY OF KIM của Rudyard Kipling. BP khẳng định rằng tình huynh đệ Hướng Đạo có khả năng đem lại hòa bình thế giới.
  • Người Hướng Đạo CẦN KIỆM THANH KHIẾT. Đề cập đến sự cần kiệm là nói đến sự tự chế (self restraint). Thực hành sự tự chế giúp anh chị đào luyện tính khí của mình (By practice of self restraint you gain character). BP là con thứ 7 trong gia đình có 10 con, cha là muc sư chết khi BP mới 3 tuổi, chính nhờ vào sự thanh khiết và cần kiệm mà tất cả gia đình đều thành công không những riêng cho mình mà còn trang trải được những nhu cầu cơ bản (necessity) cho nhiều người khác. Có một giáo sĩ Do Thái Mỹ qua Berlin Đức để thăm một giáo chủ khác, ông ta rất ngạc nhiên khi thấy một vị giáo chủ to nhất nước lại trú ngụ trong một ngôi nhà rất nhỏ, với cái giường, một bàn làm việc, một tủ nhỏ, một bếp nhỏ… Bà hỏi: “Thưa Ngài, với tước vị của Ngài sao Ngài ở một chổ hoàn toàn không có gì hết?” Ngài giáo chủ xoay lại hỏi: “ Ô sao mang theo cái túi hành lý nhỏ quá vậy?” – “Thưa Ngài, con đến thăm Ngài chỉ một ngày ngắn ngủi thôi, nên không phải đem theo đủ thứ tạp nhạp mà làm gì cho mệt” Vị giáo chủ liền nói: “À ra thế, ta cũng như vậy thôi, God đưa ta đến đời này để sống tạm một cuộc sống ngắn ngủi như nháy mắt, thì không lý do gì mà phải bận bịu với nhiều thứ thêm khổ thân!” SIMPLICITY đem lại hạnh phúc. BP cho rằng nước Nepal, ở vùng Hy Mã lạp Sơn vốn là người hạnh phúc nhất vì họ sống với triết lý (TRI THÚC) Awareness of Enoughness, biết khi nào là đủ rồi nên không còn tham lam, chụp giựt, đạp dổ tranh giành.
  • Người Hướng Đạo TRONG SẠCH TƯ TƯỞNG, LỜI NÓI và VIỆC LÀM. Từ tư tưởng xuất phát hành động và lời nói. Khi thương trái ấu (méo mó như trái ấu) cũng tròn, khi ghét trái bồ hòn (tròn như vo như bồ hòn) cũng méo. Vì thế nên để tư tưởng, lời nói việc làm được hướng dẫn bỡi LOVE ACTION và REACTION không phải chỉ xảy ra trong môi trường vật lý – physics – mà cũng nẫy sinh ra trong mối liên hệ giữa người và người: gieo gió gặt bảo. Về lời nói, Bụt bảo rằng: Một người sinh ra với một cái rìu trong miệng, cái rìu này có thể hại người khác và hại luôn cả riêng mình (vào thời Bụt, cái rìu là dụng cụ hữu hiệu nhất như computer trong thời đại tin học ngày nay), God cho ta hai lỗ tai nhưng chỉ có một mồm thôi nên ta nên nghe nhiều hơn là nói. Người nói không biết, người biết không nói ( Lảo Tử)
  • Người Hướng Đạo không NGU. (A scout is not a fool). Sau 10 điều Luật Hướng Đạo, điều Luật này được viết chữ rất ư là nhỏ. Khi đọc điều Luật nay, tất cả chúng ta đều mĩm cười khâm phục cai ý thức khôi hài ý nhị của BP (sense of humour) nhưng thật sự đây là một teaching rất thâm sâu. MOHAMMAD đạo Hồi, JESUS đạo Chúa cho rằng con cái của Chúa mang phải nhiều tội lỗi (sin) vì NGU (ignorance). BỤT thì khẳng định rằng những khó khăn phiền muộn khổ đau của tất cả chúng sinh phải gánh chịu do sự Ngu. NGƯỜI là những Ignoramus. BP mong muốn các HƯớng Đạo giác ngộ.

Trước khi chấm dứt cuộc mạn đàm, tôi xin nhắc lại một phẩm hạnh đạo đức mà người Hướng Đạo chân chính luôn luôn nuôi dưởng, duy trì và thể hiện mỗi ngày đó là TỪ TÂM (Kindness). Từ tâm là bản tánh tự nhiên của con người. Không một ai ngoảnh mặt làm ngơ trước những khổ đau của người khác. TỪ TÂM có trong mỗi con người, mỗi một nhà, mỗi một giòng họ, mỗi một dân tộc. Người Hướng Đạo thể hiện từ tâm bằng những việc thiện mỗi ngày biểu tượng là hình ảnh của cái nút dẹt trên huy hiệu Hướng Đạo và những việc thiện như những giọt nước mưa rơi nhẹ nhàng tư thiên đàng xuống trần gian tắm gội ơn phước cho cả hai: người cho cũng như người nhận (Shakespeare)

Để chấm dứt cuộc mạn đàm về ĐẠO ĐỨC HƯỚNG ĐẠO, tôi muốn nói như thế này: Khi Ta sinh ra, một mình ta khóc, còn mọi người thì cười vui hớn hở chào đón Ta. Lớn lên ta hãy sống như thế nào để đến khi từ giả cuộc đời ra đi Ta mĩm cười thỏa nguyện vì đã có hạnh phúc cho riêng Ta, đã vun rồng hạnh phúc cho người khác và dể lại một thế giới tốt đẹp nhiều lần hơn cái thế giới lúc mà Ta bắt gặp khi mới vào đời, và mọi người thì khóc nuối tiếc sự ra đi của Ta, ngay người bán hòm cũng không cầm được nước mắt tiếc thương (Khổng Tử, BP, Mark Twain), để đạt được diều nay, chúng ta hãy sống và hành động theo Đạo Đức Hướng Đạo, Triết lý sống Hướng Đạo, và Lý tưởng Hướng Đạo.

Đến đây câu chuyện Đường đã quá dài, lửa dặm đường cũng sắp tàn, xin tạm đùng ở đây. Nếu có duyen gặp lại chúng ta sẽ mạn đàm về TRIẾT LÝ SỐNG HƯỚNG ĐẠO. Cám ơn các anh chị em đã lằng nghe, thân ai bắt tay trái và Namaste.

 

GIÁO DỤC HƯỚNG ĐẠO

 

Namaste – Đêm nay lại có duyên gặp lại các anh chị em để tiếp tục nạm đàm về triết lý sống Hướng Đạo. Đến đây, chúng ta đã mạn đàm về Vũ trụ quan Hướng Đạo, Nhân sinh quan Hướng Đạo, Đạo Đức Hướng Đạo, Lý tưởng, mục dích của Phong Trào Hướng Đạo, Nguyên lý Hướng Đạo, Phương châm sống và hành động của người Hướng Đạo. Hôm nay ta mạn đàm về GIÁO DỤC HƯỚNG ĐẠO.

Để bắt đầu tôi xin phép hỏi anh chị em như thế này: Hướng Đạo, anh chị là ai?

Một ngày tôi vào một boy Scout bookshop dự định mua vài cuốn sách về nguyên lý, lý tưởng, đạo đức Hướng Đạo, cái hồn của Hướng Đạo và những sách của BP. Sau cả giờ tìm kiếm, tôi chỉ tìm được một cuốn sách rất nhỏ, sưu tập những câu chuyện dưới cờ, còn 99% sách trưng bày dạy về kỷ thuật với một số huy hiệu, đẳng thứ, badges sặc sỡ muôn màu và đẹp mắt. Khi hàn huyên với Trưởng đặc trách nhà sách nầy, tôi đưa ra một nhận xét: “Sách của Trưởng quá ư nặng nề về kỷ thuật và nhẹ về cái Hồn của Hướng Đạo. Người Hướng Đạo chân chính trước hết phải có đạo đức Hướng Đạo, Tâm Hồn, Tính khí và tinh thần Hướng Đạo và giỏi về kỷ thuật. Người Hướng Đạo là chim Đại Bàng với hai cánh:

  • Tâm hồn, tính khí, tinh thần Hướng Đạo, Đạo Đức Hướng Đạo.
  • Kỷ thuật Hướng Đạo, để có thể bay vút lên cao và đạt được mục tiêu cao cả, tối hậu và hàng đầu của người Hướng Đạo: “Sống với niềm hạnh phúc thật sự TRUE HAPPINESS khi đem lại hạnh phúc niềm vui cho người khác. BP bảo rằng: Tôi tin rằng công cuộc hàng đầu trong dời sống Hướng Đạo của chúng ta là được hạnh phúc bằng cách đem lại hạnh phúc cho người khác”

Trưởng nầy đồng ý với nhận xét của tôi, nhưng có vẽ ngạc nhiên.

Sau bao nhiêu năm dài là một Hướng Đạo Sinh, một Trưởng, tôi tìm thấy một sự hiển nhiên: Yếu tố nào đã gắn chặc các Hướng Đạo Sinh cũng như các Trưởng như giây rốn vào Phong Trào, đã giữ gìn phong trào qua phong ba bảo táp trong hơn 80 năm qua, đã giúp phong trào Hướng Đạo Việt Nam hồi sinh, ở Việt nam cũng như hầu như trên toàn thế giới, đã giục giả thôi thúc các Hướng Đạo trẻ cũng như già, với gối mỏi lưng còm, tóc bạc răng long và bệnh tật, thất bát cữu tuần vượt hàng ngàn dậm về hợp mặt cho bằng được các trại họp mặt Thẳng Tiến I-X ở Pháp Canada, Úc và Mỹ, sống Hướng Đạo, chết Hướng Đạo đó là lý tưởng vàa tâm hồn Hướng Đạo không có gì khác hơn

Trở lại câu hỏi: Hướng Đạo, anh là ai? Trưởng Kitchener ( Bộ Trưởng Quốc Phòng Anh Quốc, Liên Đoàn Trưởng Liên Đoàn Hướng Đạo Luân Dôn, người mà BP ca tụng hết lời và cái chết của Trưởng đã gây bang hoàng và thương tiếc cho Vương Quốc Anh) đã trả lời câu hỏi nầy một cách ngắn gọn và đầy đủ: Người Hướng Đạo là người có TẬP QUÁN HƯỚNG ĐẠO – Habit of Scouting – Các anh chị sẽ hỏi tôi: Tập quán Hướng Đạo đó là cái chi chi?

Tập quán Hướng Đạo bao gồm: – LUÔN LUÔN TẠO CHO MÌNH MỘT NĂNG LỰC DỒI DÀO –Making yourself efficientđể có thể làm tốt mọi việc không phải nhờ cậy đến người khác.

NỔ LỰC TỐI ĐA – Doing your best – sẵn sang chấp nhận, đối chọi, đương đầu giải quyết tất cả khó khăn trở ngại, với tất cả sức lực của mình không bao giờ lùi bước tránh né.

GIÚP ĐỞ MỌI NGƯỜI BẤT CỨ LÚC NÀOHelping other people all the time.

YÊU NƯỚC THƯƠNG NÒI – Serving your country .

Trưởng Lord Kitchener bảo rằng các Hướng Đạo sinh học được những tập quán nầy khi còn nhỏ bởi phương pháp Hướng Đạo, hãy thể hiện tập quán đó trong suốt đời anh chị em. Một khi đã là Hướng Đạo luôn luôn là Hướng Đạo – “Once a Scout, always a Scout

Trong bốn tập quán Hướng Đạo, tập quán thứ nhất liên hệ đến vấn đề kỷ thuật, còn tập quan thứ 2,3,4 lại liên hệ đến tâm hồn (Soul), tâm tính (character), tính khí (spirit) và phẩm hạnh đạo đức (virtues) con người vì thế nên Giáo dục Hướng Đạo là giáo dục đạo đức.

BP cũng như tất cả chúng ta đều ý thức rằng: một đất nước thành công thật sự không phải bởi sức mạnh vũ khí nhưng bởi phẩm hạnh và đạo đức của người dân. Để một người thành công phẩm hạnh đạo đức cần hơn sự uyên bác. – A nation owes its success, not so much to its strength in armament, as to the amount of character in its citizen – For man to be successful in life, character is more essential than erudition – Mọi nổ lực cải tạo xã hội mà không kèm theo sự cải tạo đạo đức cá nhân thì sẽ không đạt được thành tựu gì mà nếu có thành tựu thì thành tựu đó sẽ không  tồn tại lâu dài. Cũng như khi ta muốn làm nguội nồi cháo nóng bằng cách quậy lên quậy xuống liên hồi nhưng quên tắt bếp lửa dưới nồi (lời của Bụt). Froude bảo rằng các anh chị không thể mơ tưởng đến nhân cách, các anh chị phải rèn luyện cho các anh chị – you can not dream yourself into character, you must hammer and forge for it

Phong trào Hướng Đạo bắt đầu phát sinh, các dân biểu trong quốc hội Anh đã bàn cải sôi nổi để đánh giá phong trào giáo dục Hướng Đạo và khẳng định rằng phương pháp giáo dục Hướng Đạo đúng là giáo dục (Education) vì nó khuyến khích sự biểu lộ nội tại của mỗi cá nhân từ bên trong, trong khi những gì tiếp nhận được ở trường học, trưởng Thiếu Sinh Quân, quân trường là sự áp đặt từ ngoài đó là sự giáo huấn (Instruction), Instruction works through Impression upon the boys from without while the scout movement encourages self development, works through Expression from within… Để có sự giáo dục toàn diện nên có sự kết hợp sự giáo huấn (Instruction) học đường và giáo dục Hướng Đạo.

Scout Law is the foundation on which the whole of scouting training rest – Luật Hướng Đạo là cơ sở của phương pháp giáo dục Hướng Đạo

Thật sự nếu ta nghiền ngẫm tất cả sách vở của BP: Scouting for Boys – Handbook for instruction in good citizenship – Rovering to success – A guide for young manhood – Adventuring to manhood –Aid to scoutmastership – Theory  of scout training. Chúng ta sẽ nhận thấy rằng: BP đã đặt sự huấn luyện tâm hồn, tính khí và tâm linh đạo đức Hướng Đạo như là công cuộc hàng đầu của phong trào HƯớng Đạo và vận dụng nguyên lý Hướng Đạo, lời Hứa Hướng Đạo và 10 Điều Luật như phương tiện để hoàn thành công cuộc này!

Hầu hết trong các sách của BP, Luật và Lời Hứa Hướng Đạo được đặt vào trang đầu hoặc trang cuối. Luật và Lời Hứa luôn luôn được đề cập và thảo luận như một sợi chỉ đỏ chạy xuyên suốt qua tất cả sách của BP. Trong Scouting for Boys tất cả 24 câu chuyện lửa trại đều đề cập giảng giải về Luật và Lời Hứa Hướng Đạo. Trong Theory of Scouting Training, Luật và Lời Hứa không bao giờ thiếu trong các khóa huấn luyện hàng tuần. Luôn luôn, sau khi nói về Luật và Lời Hứa Hướng Đạo, BP đều hỏi hai lần: Các anh chị có bao giờ suy gẫm 10 điều Luật Hướng Đạo chưa? Oh! Tôi biết rằng các anh chị đã đọc qua và có lẽ đã đọc như bài học tập ở nhà trường… Nhưng đó không phải là dụng ý của tôi. Các anh chị đã thực sự suy gẫm cặn kẽ 10 điều Luật Hướng Đạo chưa?. Có nghĩa là các anh chị đã suy gẫm một cách cặn kẽ và tìm phương cách để thực hành Luật Hướng Đạo  trong cuộc sống của anh chị. Tôi thành thật tin rằng: Bất cứ Hướng Đạo sinh nào đã suy gẫm và thực hành Luật Hướng Đạo vào cuộc sống hàng ngày và vào cuộc chơi (đời là một trò chơi lớn) không phải chỉ khi còn trẻ mà là suốt đời. Tôi tin rằng Hướng Đạo sinh đó sẽ đạt được thành công trong cuộc sống của mình.

Trong sách Rovering to success ở chương cuối BP đã nhắc nhỡ và dặn dò các tráng sinh như thế nầy: Bây giờ các anh là Rover Scout, phải nhớ khi vượt qua lằn mức giữa tuổi thiếu niên và người lớn, các anh chị không còn học cách thực hành Luật lời Hứa Hướng Đạo nữa, nhưng các anh chị thực sự xử dụng Luật và lời Hứa Hướng Đạo để hướng dẫn trong cách xử thế trong cuộc sống. Quan trọng hơn thế nữa, bây giờ anh chị mang cái trọng trách nêu gương cho người khác. Cái gương của anh chị sẽ hướng dẫn người khác đến sự hoàn mỹ hay xấu xa thùy theo anh chị đã hoặc là không áp dụng Luật và lời Hứa Hướng Đạo vào đường lối xử thế của anh chị và tùy theo mức độ mà anh chị đã hứa với danh dự của anh chị như môt Rover Scout: Sẵn sàng cống hiến thiện chí và giúp đở mọi người bất cứ lúc nào

 

Đến đây anh chị có thể hỏi: Làm sao trang bị cho mình Đạo Đức Hướng Đạo, một tâm hồn Hướng Đạo, một tinh thần Hướng Đạo, một tính khí Hướng Đạo? Để trả lời, tôi xin lặp lại câu hỏi hai lần của BP: Các anh chị đã suy gẫm cặn kẽ mỗi một điều Luật Hướng Đạo chưa? Nếu anh chị “say YES” các anh chị sẽ nhận ngay rằng MỖI MỘT ĐIỀU LUẬT HƯỚNG ĐẠO THỂ HIỆN MỘT PHẨM HẠNH ĐẠO ĐỨC HƯỚNG ĐẠO. TẤT CẢ PHỐI HỢP MỘT CÁCH HÀI HÒA CẤU THÀNH ĐẠO ĐỨC HƯỚNG ĐẠO. mà giáo dục Hướng Đạo nhắm tới và Phong Trào Hướng Đạo xử dụng như một phương tiện để thực hiện cứu cánh của Phong Trào Hướng Đạo GIÚP CHO MỖI NGƯỜI và CỐNG HIẾN CHO ĐẤT NƯỚC.

Đến đây câu chuyện Đường đã quá dài, lửa dặm dường cũng sắp tàn, xin được ngưng tại đây. Cám ơn anh chị em đã lắng nghe. Bắt tay trái anh chị Namaste

 

LỜI KẾT

Namaste – Để chấm dứt câu chuyện Đường về triết lý sống Hướng Đạo, tôi muốn nói với anh chị em như thế này:

Lúc ta vào đời một mình ta khóc, còn mọi người tươi cười hớn hở chào đón ta.

Lớn lên ta hãy sống như thế nào để dến khi ta từ giả cuộc đời này để vĩnh viễn ra đi, ta mĩm cười mãn nguyện vì đã đạt dược hạnh phúc cho riêng ta vì đã vun trồn hạnh phúc cho người khác và đã làm thế giới nầy ít nhiều tốt đẹp hơn là thế giới lúc ta mới chào đời; còn mọi người thì khóc tiếc thương sự ra đi của ta, ngay cả người bán quan tài cũng không cầm  được những giọt nước mắt tiếc thuương ( Không Tử, BP. Mark Twain)

Để đạt được điều này, anh chị em hãy sống và hành động theo nhân sinh quan Hướng Đạo, vũ trụ quan Hướng Đạo, phương châm sống và hành động Hướng Đạo, nguyên lý, lý tưởng Hướng Đạo và đạo đức Hướng Đạo. Nhớ tâm niệm một điều: Một khi đã là Hướng Đạo, hãy luôn luôn là Hướng Đạo – Once a scout, always a scout – (Lord Kitchener)

Đến đây câu chuyện Đường đã quá dài, lửa dăm đường cũng sắp tàn xin được dùng ở đây. Cám ơn anh chị em đã lắng nghe. Thân ái bắt tay trái các anh chị em “I LOVE YOU ALL”

Namaste!

 

Bác Sỹ Nguyễn Đức Chánh

Gấu Linh Hoạt

Đạo Trưởng Đạo Gia Lai